Chương 2: Gả cho Lâm An Thâm

Đáng ra hôm qua đã có chương này rồi, nhưng bạn Jumbo đã có 1 hành động siêu ngu ngốc. Hậu quả là làm mất toàn bộ chương 2+3. *khóc lớn* Vậy nên hôm nay anh Lâm mới post được. Aiz~~

Chương 2

Sáng sớm, Giản Lộ ngồi bên giường lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa nhỏ. Cô có thói quen như vậy, tỉnh dậy việc đầu tiên làm là ngồi nghe nhạc trong mười phút. Hơn nữa cô chỉ nghe Can’t take my eyes off you mà lại nghe ở mức lớn nhất, nhạc của Muse phải nghe như vậy.

Từ khi còn ở với Đỗ Trung, anh cũng đã nhiều lần cằn nhằn, nào là đau nửa đầu, nào là mất ngủ nhưng cô đều lờ đi. Đỗ Trung kháng nghị không có hiệu quả đành bất lực, nhưng sau cũng thành thói quen, dù giọng Rock and roll có gào khản cả giọng anh vẫn ngủ đều.

Giờ phút này vẫn là âm nhạc như thế nhưng đầu óc cô khó có thể tập trung theo giai điệu được.

“Ở cùng một chỗ với anh, làm bạn gái anh…”

Giọng nói kia quả thực là ma âm, ong ong không dừng trong đầu cô.

Nhanh chóng đến công ty.

Mới ngồi vào chỗ, Giản Lộ liền nhận được điện thoại của Joey. Joey vốn là thư ký của tổng giám đốc, thường xuyên phải qua lại chỗ Lâm An Thâm nên hay cùng Giản Lộ nói chuyện. Trong điện thoại tiếng Joey đầy hưng phấn: “Jane! Hôm nay mình… mình nhìn thấy Anson!! Anh ấy còn đi cùng thang máy với mình!”

Giản Lộ kinh ngạc. Nhìn về căn phòng phía xa xa, cửa phòng vẫn đóng chặt, không có gì khác thường. Anh thế mà lại không đi thang máy chuyên dụng.

Joey không chờ Giản Lộ trả lời mà lại bồi thêm một cú nữa: “Trời ạ, anh ấy đến canteen,…”

Thì ra là đi ăn, không dùng thang máy chuyên dụng, chẳng trách lại đi thang máy công cộng.

“Trời ạ, mình không nghĩ Anson cũng ăn thức ăn giống phàm nhân tụi mình. Chưa từng thấy anh ý đến canteen mua hay ăn cái gì. Hôm nay đúng là kì tích…”

Giản Lộ thấp giọng: “Cậu… cậu theo dõi anh ấy?!”

Joey khinh thường đáp lại cô: “Không nắm lấy cơ hội theo dõi anh ấy chắc chỉ có ngốc mà thôi. Cơ hội ngàn năm có một. Thực đáng hận lúc ấy không chụp lại một bức ảnh! Thì ra anh xuống muốn ăn bánh bao và uống sữa đậu nành. Không biết buổi trưa anh ấy còn xuống nữa không nhỉ…”

Giản Lộ trợn trắng mặt, bởi vì trên mặt bàn cô có một ly sữa đậu nành cùng một cái bánh bao.

Joey còn lải nhải cái gì đó về quần áo và đầu tóc, mãi vẫn chưa gác máy. Cuối cùng còn buông lại một câu làm Giản Lộ không sống yên ổn: “Jane à. Cậu giúp mình theo dõi anh ấy được không? Có tin gì phải bảo lại cho tổ chức nghe chưa!”

Mới gác mày, Giản Lộ còn chưa kịp lau mồ hôi trên trán, lại nghe tiếng chuông điện thoại vang lên. Nghe máy, còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy âm thanh trong trẻo: “Giản Lộ.”

Nhất thời, tất cả các tế bào trong người Giản Lộ đều lên tiếng cảnh giác. Ma âm, ma âm lại tới nữa rồi.

“Ăn sáng đi.”

“Dạ…” Đang muốn  cầm cốc sữa đậu nành lên uống cho tỉnh táo đầu óc.

Ma âm lại nói: “Sữa đậu nành không thể uống lúc bụng đói. Ăn bánh bao trước đi.”

Giản Lộ sợ đến mức lập tức nhìn đại sảnh không một bóng người, lại quét lại từng góc nhỏ. Xác định không có ai đang nhìn lén mới thở ra một hơi. Nhưng mà lại không có khẩu vị ăn sáng. Đặt bánh bao cùng sữa để một bên, ma âm trong điện thoại lại vang lên: “Không ăn bữa sáng sẽ không có sức.”

Giản Lộ thiếu chút nữa bị sặc khí. Cô phản xạ có điều kiện nhìn lại căn phòng phía xa xa. Vừa vặn nhìn thấy Lâm An Thâm đứng dậy, một tay cầm di động, một tay đút túi quần lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn cô. Ánh dương buổi sáng chiếu vào qua khung cửa kính, rọi sáng nụ cười của anh.

Giây phút này, cô như nghe thấy tiếng nhạc Muse: “Oh! Pretty baby!”

Hai tai Giản Lộ nóng lên, cái này chắc chắn là do từ trường của Lâm An Thâm. Cô đành quay lưng ngồi xuống, nghe lời anh ăn bánh bao thịt.

Ở đầu phòng bên kia, Lâm An Thâm nhìn Giản Lộ như con thỏ đang gặm củ cải trắng, trong lòng ấm áp như có mặt trời chiếu vào. Anh thật muốn tiến lên từng bước, từng bước bảo vệ cô.

Một lúc sau, sau khi uống xong ngụm sữa đậu nành cuối cùng. Thế này là quá nhanh rồi, cô sẽ không chịu thua sớm như vậy đâu.

Ô, thật chẳng biết là cái vị gì nữa.

Vừa ngẩng đầu lên lại thấy Lâm An Thâm đứng ngay trước mặt mình.

Trước từ trường của anh, Giản Lộ đã không còn sức chống cự. “Có… có chuyện gì ạ?” Lại còn lắp bắp!

“Đi thôi.”

Lâm An Thâm biết rõ cô đang trong trạng thái bấn loạn, cẩn thận cầm áo khoác ở ghế đưa cho cô, sau đó tự nhiên lấy túi xách của cô đi nhanh đến thang máy.

Giản Lộ không hiểu mình đang làm gì, chỉ ngây ngốc đi theo anh.

Ngồi vào trong xe, chuyển bánh, cuối cùng chạy nhanh trên đường quốc lộ. Lâm An Thâm chăm chú lái xe, giống như không phát ra thứ từ trường kia nữa, Giản Lộ mới hơn tỉnh táo lại một chút.

“Chúng ta… đang đi đâu vậy?” Nói lắp, chết tiệt, từ trường chết tiệt.

“Thành phố S đang xây dựng. Hôm nay chúng ta vừa nhận một dự án xây dựng một quảng trường ven biển ở đó. Phải đến xem xét địa thế một chút.” Lâm An Thâm điều chỉnh điều hòa trong xe: “Em ngủ một chút đi, đến nơi anh sẽ gọi dậy.”

Giản Lộ nói thầm trong lòng. Cô không ngủ đấy, không thể để từ trường tĩnh của anh đánh lừa, cô phải cẩn thận với con người này. Trước kia đã ăn nhầm thịt lừa, cô tuyệt đối sẽ không phạm một lỗi hai lần.

Nhưng đây là loại xe cao cấp gì vậy? Xe chạy nhanh như vậy vẫn thật êm, một chút tiếng ồn cũng không có, nhiệt độ thật thoải mái, ghế cũng rất mềm… Hôm qua, rời bệnh viện cũng đã 2 giờ sáng, như thế nào sáng nay tinh thần người này vẫn sảng khoái như vậy…

Lâm An Thâm nhìn thẳng phía trước, bên miệng không tự giác mỉm cười. Hôm nay trời rất đẹp…

Giản Lộ ngủ một giấc thật ngon, lại thấy trong không khí có vị mằn mặn của gió biển, nhịn không được vặn mình một cái. Áo gió ở trên người rơi xuống. Thật là một giấc ngủ ngon!

Mở mắt ra lại nhìn thấy trước mắt là trời xanh mây trắng, thể xác cùng tinh thần sảng khoái.

Người ngồi bên cạnh đang đứng cách đó không xa. Gió biển làm tóc và quần áo anh thổi toán loạn nhưng anh vẫn đứng lặng yên ở đó. Thân hình anh ở giữa biển trời xanh thẳm nhưng một chút cũng không cảm thấy nhỏ bé. Trái lại, khí thế mãnh liệt của anh dường như làm cho trời càng xanh thêm, sóng biển lại càng quyến rũ!

Tầm mắt anh không biết dừng ở nơi nào, làm Giản Lộ nhớ tới đôi mắt thâm thúy như biển cả của anh.

Tay cầm áo gió đi đến phía sau anh, cùng anh sóng vai. Lòng cô chợt bất an, do dự. Anh luôn lạnh nhạt, không ai hiểu được thế giới của anh rộng lớn thế nào, cũng chẳng ai có thể đi vào thế giới đó.

“Em tỉnh rồi à?”

Giản Lộ ngẩng đầu, đang do dự thì anh đã bước lại, đứng bên cạnh cô.

“Uhm.”

Cầm áo khoác, trên áo khoác còn lưu lại mùi hương của cô, Lâm An Thâm thỏa mãn mặc vào người.

“Đói bụng chưa?”

Giản Lộ không dám nhìn anh, người này lại bắt đầu phát ra từ trường rồi. Khóe miệng anh nở một nụ cười nhợt nhạt, nhưng cũng đủ so với độ sáng của mặt trời.

“Hải sản ở đây rất ngon.” Dứt lời, Lâm An Thâm liền đi trước.

Hai người ăn ở trên một chiếc du thuyền hạng sang. Trên boong chỉ có một vài nhân viên đang phục vụ, một quản lý với một đầu bếp cũng là người phục vụ. Đợi đồ ăn, Giản Lộ không khỏi ngờ vực đây cũng có phải là một phương tiện “chuyên dụng” của anh nữa hay không. Nhìn anh ở phía đối diện đang cầm ly thủy tinh uống nước hay uống champagne không biết!

Ăn xong một lúc, Giản Lộ đã no, nằm ở ghế phơi nắng. Gió biển thổi vào mặt, ánh dương ấm áp phủ lên người, him híp mắt, nhịn không được, miệng còn ngân nga giai điệu yêu thích.

Lâm An Thâm ở sau cô nhìn một hồi lâu, nhìn bộ dáng hưởng thụ của cô, lúc vui còn vừa gắp thức ăn vừa ngân nga. Anh bật cười, cô đến giờ vẫn không thay đổi. Đi đến, đưa cho cô tuýp kem chống nắng: “Tia tử ngoai không tốt, thoa một chút đi.”

Giản Lộ giương mắt nhìn Lâm An Thâm. Anh đứng đó cao lớn, che mất vầng dương phía sau làm cho cô mất một lúc mới thích ứng được nên không thấy rõ mặt anh. Nhưng lại nhìn rõ vầng hào quang xung quanh anh tựa như mặt trời lúc hừng đông vậy, chiếu sáng địa cầu cũng chiếu ấm lòng người.

Giản Lộ không khỏi giật mình.

Lâm An Thâm ngồi xổm xuống, ánh mắt song song với cô: “Tìm được chút cảm hứng, anh trở lại khoang vẽ tiếp đây. Đừng có phơi nắng lâu quá, không tốt cho da. Mệt thì vào phòng mà ngủ trưa.”

Cô cầm tuýp kem chống nắng, nhìn anh bước đi, anh ta sao quan tâm cô như cô là tri kỷ của anh ta rồi vậy, anh ta dịu dàng với cô sao có thể tự nhiên như vậy. Cảm giác quen thuộc ấy làm sao có thể giải thích? Nếu là họ đã quen biết từ lâu thì sao trí nhớ của cô cứ mơ hồ.

Khi Giản Lộ tỉnh lại, vầng dương đã chậm rãi đi về chân trời.

Giản Lộ trong lòng thầm kêu, đều là do “phương tiện chuyên dụng” của Lâm An Thâm thật thoải mái. Cô cũng chưa bao giờ giống trư như vậy. Hôm nay lại ngay trước mặt anh là ra cái bộ mặt giống trư ăn rồi lại ngủ, ăn rồi lại ngủ.

Lâm An Thâm im lặng ngồi ở đối diện uống nước. Giản Lộ khinh bỉ nhìn anh, sao uống nước mà cũng phải làm cái bộ dáng tao nhã như vậy, uống đến miệng thì còn vị gì nữa?

Lâm An Thâm thảm nhiên nhận ánh mắt thô lỗ của cô. Cô ấy lúc rời giường thường dễ cáu bẳn, nhưng anh cũng rất biết cách đánh lạc hướng cô: “Em làm thịt con cá này phải làm rất nhiều công đoạn, Dư sư phó chỉ mang lên rán, cũng không cần thêm gia vị gì cả. Nhưng ăn vào rất ngọt.”

Giản Lộ chu miệng. Làm cả ngay cả muối cũng không cho chẳng phải sẽ rất tanh?

Anh nở nụ cười nhẹ: “Sẽ không tanh.”

Giản Lộ xác định người ngồi đối diện quả thực không phải người bình thường. Có lẽ là một con đại hồ ly, chắc chắn có phép thuật. Cũng có thể là một loại giống nòi chưa được chứng thực, ví dụ như Edward trong Twilight, có khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Nhất thời, Giản Lộ cảm thấy mình cùng người đàn ông này không cùng thế giới.

“Đừng ngẩn người như vậy.” Lâm An Thâm lên tiếng kéo cô từ nơi nào quay lại: “Thịt bò lạnh ăn không ngon. Nếm thử đi.”

“Uhm.” Giản Lộ nghe lời thử một miếng, mắt liền sáng lên. Quả thực rất ngon, mềm mềm, ăn ở trong không lưu lại mùi tanh.

Lâm An Thâm nhìn bộ dáng của cô, vui vẻ nhếch khóe miệng.

Bữa tối, Giản Lộ lại tiếp tục một bữa no nê.

Lúc Giản Lộ thỏa mãn tựa lưng vào ghế thì trời đã tối, khi hai người ăn tối thì sao cũng đã lên. Hiện tại đã lên đầy trời, so với sao trong thành phố thì ở đây thực nhiều. Xa có, gần có, lấp lánh sáng người. Gió biển về đêm cũng mạnh hơn ban ngày, từng cơn, từng cơn táp vào người mang theo cảm giác mát mẻ. Sóng biển rì rào có tiết tấu như giai điệu nhẹ nhàng khiến người ta an tâm thư thái.

Lâm An Thâm nhìn vẻ mặt hưởng thụ của cô, tuy rằng ở công ty vẫn còn một đống bản vẽ đang chờ, nhưng với anh không gì quan trọng bằng niềm vui của cô. Anh đề nghị: “Hôm nay ở lại đây đi.”

Toàn bộ lỗ chân lông của Giản Lộ ngay lập tức dựng đứng lên trong tư thế cảnh giác: “Vì sao muốn ở lại? Anh không phải có xe à? Xe chạy cũng rất nhanh. Bây giờ quay về cũng không phải là quá khuya!”

Anh bất chợt bị cô hỏi dồn không khỏi cười thầm trong lòng. Nhìn lại đồng hồ, bậy giờ quay về cũng chưa phải là muộn: “Được rồi, về bây giờ.” Sau đó anh quay đầu, dặn dò ông chủ quay về.

Giản Lộ thừa lúc anh không để ý, hướng anh trừng mắt lớn mắt nhỏ. Hứ, đại hồ ly! Tưởng muốn ăn thịt cô sao? Không có cửa đâu!

Lâm An Thâm: Giản Lộ chúng ta đi.

Hết chương 2

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

13 thoughts on “Chương 2: Gả cho Lâm An Thâm”

  1. truyện này bắt đầu rất lạ, nên là cũng k thể đoán xem sau thế nào :))
    chỉ thấy Giản Lộ cũng k đơn giản là dễ bị lừa thịt đâu
    Anh Lâm thì âm hiểm quá mìh k hiểu :))

  2. Lan dau vao nha ban doc ghe,rat hung thu voi truyen ban dich:)))
    Thay anh Lam nay tham hiem qua,nhung hinh nhu anh ay quen thuoc nu chinh tu truoc thi phai???
    Hoi hop ghe co!
    Cam on Jumbo nha:)))

  3. Câu này nàng dịch sai nhé:

    Đỗ Trung kháng nghị không có hiệu quả đành bất lực, nhưng sau cũng thành thói quen, cô có hát cả giọng theo anh vẫn ngủ đều.

    Đoạn cuối phải là, trong tiếng gào của nhạc rock and roll (diêu cổn) anh vẫn ngủ đều

    “Là…” Đang muốn cầm cốc sữa đậu nành lên uống cho thanh tỉnh đầu óc.

    Chỗ “Là” nên để là vâng/dạ

    Một số lỗi type:

    “Trời ạ, mình không nghĩ Anson cũng cũng ăn thức ăn giống phàm nhân tụi mình. Chưa từng thấy anh ý đến canteen mua hay ăn cái gì. Hôm nay đúng là kì tích…”

    Giản Lộ thiếu chút nữa bị sặc khí. Cô phản xạ có điều kiện nhìn lại căn phong phía xa xa.

    Anh thật muốn tiến lên từng bước, từng bươc bảo vệ cô.

    Trái lại, khí thế mãnh liệt của anh dường nhe làm cho trời càng xanh them, sóng biển càng thêm quyến rũ!

    “Hải sản ở đây rất ngon.” Dứt lời, lâm ân thâm liền đi trước.

    “Tia tử ngoai không tốt, thoa một chút đi.”

    Giản Lộ khinh bủ nhìn anh, sao uống nước mà cũng phải làm cái bộ dáng tao nhã như vậy, uống đến miệng thì còn vị gì nữa?

    Nhìn lại đồng hồ, bậy giờ quay về cũng chưa phảo là muộn:

    Giản Lộ thừa lúc anh không để ý, hướng anh trường mắt lớn mắt nhỏ.

  4. “Từ khi còn ở với Đỗ Trung, anh cũng đã nhiều lần cằn nhằn, nào là đau nửa đầu, nào là mất ngủ nhưng cô đều lờ đi.”
    ss ơi, chị Giản Lộ này từng sống chung với bạn trai ư? Liệu có bị nhúng chàm qua chưa😦 em thích nữ chính sạch a😦

  5. Trời ơi sao mới chương hai mà mình bấn anh này quá. Chị chưa chịu làm bạn gái mà a đối xử như thể vợ sinh được cho a mấy lứa rồi =))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s