Chương 3: Gả cho Lâm An Thâm

Chương 3

Thành phố S là một thành phố cảng nhỏ, trước kia mọi người đều theo nghiệp đánh cá mà sống. Vài năm gần đây, chính phủ có chính sách cải tạo thành phố này thành thành phố du lịch, không quá vài năm nữa, nơi đây nhất định phát triển thành một thành phố xinh đep. Tuy nhiên, hiện tại nó vẫn chỉ là một thành phố nhỏ, hẻo lánh.

Xe chạy trên đường quốc lộ.

Giản Lộ nhìn bầu trời tối như mực phía ngoài, ngay cả đèn đường cũng chỉ là những đốm sáng mờ mờ. Xe chạy nhanh, cảnh vật ngoài cửa sổ cũng không nhìn rõ, chỉ có cái bóng đen này nối tiếp cái bóng đen khác trôi qua, có vẻ là cây cối hay bụi cỏ lớn. Xe chạy một lúc lâu cũng không có gặp xe khác. Giản Lộ thu hồi tầm mắt, im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió tạt qua vù vù. Mắt trộm liếc Lâm An Thâm, cô không dám nói lời nào, sợ anh phân tâm khi lái xe.

Không ngờ Lâm An Thâm lại mở miệng: “Thả lỏng một chút. Ngủ đi, rất nhanh sẽ về đến nơi.”

Giản Lộ hoài nghi Lâm An Thâm có phải là nhà khoa học nào đó, vụng trộm lợi dụng khoa học quái dị, đặt máy nghe trộm vào trong não cô.

Lâm An Thâm lại nói: “Có lạnh không? Có cần mở điều hòa không?”

Tiếng “Sao” vừa nói ra khỏi miệng thì anh bỗng phanh gấp.

‘Oành’

Một tiếng nổ lớn phá tan sự yên tĩnh của con đường, tựa hồ còn nghe được tiếng vang từ sườn núi bên kia dội lại.

Giản Lộ đổ một tầng mồ hôi lạnh. Hoàn hảo là xe cao cấp, phanh gấp cũng chỉ khiến cô đập vào thiết bị an toàn, không có gì đáng ngại nhưng cũng đủ khiến đầu váng mắt hoa.

Còn chưa hoàn hồn, Lâm An Thâm đã lên tiếng: “Giản Lộ, em có sao không?”

Đó là lần đầu tiên Giản Lộ thấy Lâm An Thâm thất thố. Đầu anh hẳn đã đụng vào chỗ nào đó. Nhưng mà, nhờ có thiết bị bảo vệ nên vết thương cũng không lớn dù cũng có máu chảy ra. Lạ là người bị thương là anh mà phản ứng đầu tiên lại muốn biết tình trạng của cô ra sao. Nhưng cô cũng bị choáng, không thể không nhắm mắt lại.

“Giản Lộ –!” Lâm An Thâm sợ tới mức giọng nói gấp gáp. Anh nhanh tay tìm hơi thở của cô, ấn huyệt nhân trung. Đang muốn cởi hai cúc áo của cô cho thông khí thì thấy cô chậm rãi mở mắt. Thời khắc đó có lẽ chỉ dài một hai giây, nhưng lại khiến Lâm An Thâm hiểu thế nào là địa ngục đáng sợ.

Giản Lộ xoa xoa cái trán ngồi dậy, tuy là ngất đi trong nháy mắt nhưng thanh âm hoảng loạn của Lâm An Thâm lại khắc sâu vào lòng cô hóa thành vô hạn nhu tình cùng mật ý. Lâm An Thâm ngày thường bình tĩnh như vậy cũng có thể hoảng loạn, thì ra ở trước mặt cô, anh cũng có thể chân thật như vậy.

Giản Lộ chỉ vào trán Lâm An Thâm, mới có vài giây mà nơi đó cũng đã xuất huyết nhè nhẹ. Nhưng không đợi cô nói tiếp, bên ngoài xe chợt có tiếng gậy gỗ đập vào cửa.

Lâm An Thâm cùng Giản Lộ nhìn nhau một cái. Giản Lộ thầm kêu không ổn, Lâm An Thâm cầm tay cô trấn an. Cô lại thấy anh khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, bình tĩnh mở cửa xe.

Người bên ngoại mở toang cửa xe, một khuôn mặt đáng khinh ngó vào: “Ai~, xe tốt quá nhỉ! Đâm vào xe tao rồi. Tính sao đây? Hay là kẻ có tiền khinh người ta nghèo? Xe tốt là tưởng có thể làm loạn à?!”

Giản Lộ thấy người này lưu manh, miệng đầy mùi hôi, nói chuyện mà nước bọt văng ra bốn phía. Làm khó cho Lâm An Thâm phải nói chuyện với một người như vậy, hắn nói lắm như vậy mà anh cũng có thể trấn tĩnh được.

Đây lại là chiêu cũ, lừa đảo kiếm tiền đây mà. Nhưng mà, mãnh hổ cũng không bì được với rắn (Mãnh hổ không kịp địa đầu xà: người ngay thẳng cũng không so được với tiểu nhân) người hắn động tới đúng là mỏ tiền. Hiện tại kêu trời trời không ứng, gọi đất đất không linh, chỉ mong hắn cần tiền thì tốt rồi, bằng không… Giản Lộ khẩn trương nắm lấy góc áo của Lâm An Thâm.

Chỉ thấy Lâm An Thâm lấy toàn bộ tiền mặt trên người, lại thêm chiếc đồng hồ của anh đưa cho hắn.

Tên kia thấy ví tiền liền sáng mắt, liền mượn luôn ánh sáng của ô tô đếm đếm. Giản Lộ nhìn khuôn mặt tham lam của hắn nở nụ cười thỏa mãn. Nhưng là có nói lòng tham không đáy chính là chỉ những kẻ như hắn. Hắn chỉ vào Giản Lộ: “Con kia, đem cả tiền của mày ra đây!”

Nói liền nhanh tay hướng túi xách của Giản Lộ nhưng bị Lâm An Thâm chặn lại: “Để tôi đưa cho anh.” Biểu tình vẫn là bình tĩnh nhưng Giản Lộ lại nghe được trong giọng anh thanh sắc đã lạnh đi vài phần.

Tên kia hẳn cũng nghe ra giọng Lâm An Thâm thay đổi, lập tức khó chịu đứng lên, mở túi sau lưng, lấy gậy gỗ hướng Lâm An Thâm. Gậy gỗ còn chưa kịp vung lên, Lâm An Thâm đã một tay chặn lại.

Giản Lộ sợ tới mức toàn thân căng thẳng.

Gậy thứ hai đang vung tới thì xa xa có ánh sáng chiếu tới, tiếng xe máy nối rầm rầm càng gần.

Lại một tên côn đồ nữa.

Lâm An Thâm hiển nhiên biết tình huống của họ ngày càng nguy hiểm, biểu tình càng thêm lạnh. Dưới ánh đèn, anh tự hỏi làm thế nào cho Giản Lộ bình an vô sự.

Chiếc xe máy thứ hai tiến tới, tên này đứng bên cạnh tên đầu tiên. Giản Lộ cũng thấy lại là một tên đàn ông tục tằng, miệng vẫn ngậm cây tăm, vung tay lớn giọng: “Ai u! Thì ra là Tiểu Xuân Tử! Tiệc của anh Trung đã bắt đầu rồi! Sinh nhật anh ấy ai không dám đến! Mày ngại mạng mày dài à?”

Thì ra tên đó tên là Tiểu Xuân Tử. Hắn trừng mắt nhìn Lâm An Thâm một cái, thu hồi gậy gỗ, nhổ một bãi nước bọt: “Tao chỉ là kiếm tiền để đi thôi! Con mẹ nó, hôm qua không cẩn thận động phải Hà Văn San, tao sợ nó thổi gió bên gối với anh Trung! Bây giờ nghĩ kiếm tiền mua chai rượu ngon đến!” Nói xong tức giận đập một lần gậy gỗ lên xe: “Con kia, mang hết tiền ra đây! Lão Tử không muốn tốn nhiều thời gian!”

Lâm An Thâm cầm tay Giản Lộ bảo cô không cần lo lắng, ai ngờ cô lại đẩy cửa xe ra ngoài. Anh muốn ngăn cũng không kịp, chỉ thấy cô vòng qua đầu xe mà đi đến trước mặt hai tên lưu manh. Lâm An Thâm đổ một tầng mồ hôi lạnh, nhanh chân chạy ra khỏi xe.

“Thôi a?!” Hiển nhiên tên Tiểu Xuân Tử kia cũng lắp bắp kinh hãi.

Lâm An Thâm đang định tiến tới kéo Giản Lộ lại, tên đàn ông tục tằng đã anh chặn lại.

Giản Lộ tiến tới không chút sợ hãi, hôm nay chính là sinh nhật Đỗ Trung: “Anh Trung kia có phải tên đầy đủ là Đỗ Trung không?”

Tiểu Xuân Tử nhìn, đánh giá lại Giản Lộ, chẳng lẽ đây cũng là bạn gái của anh Trung. Nhưng mà, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Hắn buông gậy gỗ: “Phải… Cô là gì của anh Trung?!”

Giản Lộ nghe xong, thanh âm cũng có lực hơn: “Anh quản được tôi là ai! Đưa tôi đến gặp anh ta ngay lập tức!”

Tiểu Xuân Tử bị quát lớn cũng khó chịu: “Cô không nói cô là ai, thượng vàng hạ cám gì làm sao tôi có thể đưa cô đi gặp anh ấy!”

Giản Lộ kích động lớn tiếng: “Tôi là mẹ anh ta!”

Tiểu Xuân Tử chân cũng hơi run: “Cô… cô nói ma nó tin!” Cô ta bất quá hơn hai mươi tuổi, anh Trung cũng tầm đó, người nào hơn hai mươi tuồi lại có thể có con cũng hơn hai mươi được. Vương Mẫu nương nương cũng chưa đến cảnh giới đó được!

Giản Lộ cũng hết kiên nhẫn với hắn, nghĩ đến miệng vết thương của Lâm An Thâm vẫn còn rỉ máu liền quát lớn: “Cảnh cáo anh, nếu còn dám trì hoãn của tôi một phút, làm Đỗ Trung tức giận liền cắt một ngón tay của anh!”

Tiểu Xuân Tử bị ngữ khí của Giản Lộ dọa, không dám dây dưa nửa khắc, chạy xe đưa hai người này đến chỗ anh Trung, vừa lái vừa thấp giọng mắng: “Mẹ nó, lái xe như vậy đến đàn bà của Tỷ Can (Trụ Vương) còn thích!” Mới nói xong đã bị người ở đằng sau hung hăng trừng mắt. Tiểu Xuân Tử giật mình, ngoan ngoãn câm miệng lái xe.

Xe chạy đến trước cửa một vũ trường, xa xa đã nghe thấy những âm thanh inh tai nhức óc bên trong. Giản Lộ vốn định thẳng bước tiến vào trong, nhưng nhìn lại vết thương của Lâm An Thâm, vừa rồi còn tưởng chỉ trầy da một chút, ai biết miệng vết thương máu càng nhiều, dùng khăn tay bịt lại, khăn cũng nhanh chóng nhiễm một tầng máu.

Giản Lộ hướng Tiểu Xuân Tử gấp gáp: “Đi! Đi vào nói với Đỗ Trung có Giản Lộ đến! Bảo anh ta ra đây gặp tôi ngay!”

Tiểu Xuân Tử không dám chậm trễ, chạy vào vũ trường thông báo.

Giản Lộ ở ngoài đi tới đi lui, bất an. Cô cũng chưa chuẩn bị tinh thần gặp lại Đỗ Trung sau 2 năm, một bên lại nghĩ nếu Lâm An Thâm có chuyện gì, cô sẽ không bỏ qua cho tên đàn em của anh! Giản Lộ không dám vào trong xe xem Lâm An Thâm, những âm thanh ồn ào này làm anh nhăn mày, mất máu cũng khiến khuôn mặt anh trắng bệch, cả người hư hư thực thực dựa vào ghế.

Lúc này từ trong vũ trường bước ra một đám người, đi đầu đúng là Đỗ Trung. Anh vẫn hăng hái như vậy, vô luận là trước kia hay hiện tại, đi đến đâu đều có một đám người vây quanh như sao vây quanh mặt trăng vậy. Đỗ Trung vừa nhìn thấy Giản Lộ hai mắt liền sáng lên, bước nhanh đến trước mặt cô, tặng cô một cái ôm thật chặt, miệng ha ha cười lớn: “Giản Lộ, thật là em rồi! Hôm nay anh thật vui, em đến để cho anh một bất ngờ sao!!”

Tiểu Xuân Tử bên cạnh nhìn run như cầy sấy. Hắn lần này động phải thứ dữ rồi…

Hai năm chia lìa lại tựa hồ như hôm qua mới gặp. Giản Lộ bị Đỗ Trung ôm gọn trong lòng, ép cô không nói nổi nửa câu. Thật vất vả đẩy anh ra, hếch đầu mắng: “Anh thế nào sức như trâu thế? Ăn cỏ gì mà khỏe vậy?” Nhìn anh bị cô mằng mà vẫn vui vẻ, hai năm sau anh vẫn là Đỗ Trung như vậy. Di chuyển tầm mắt không muốn nhớ lại chuyện cũ, Giản Lộ không còn đùa cợt: “Em vừa vặn đi ngang qua thôi. Anh… anh giúp em tìm người băng bó cho anh ấy!”

Đỗ Trung hơi chột dạ, nhìn theo hướng Giản Lộ chỉ. Bên trong xe có một người đàn ông, áo quần sang trọng, tuấn tú phi phàm. Nhìn lại chiếc xe, đây cũng không phải là một người đơn giản. Chẳng qua tầm mắt của anh ta thủy chung không rời khỏi bàn tay đang nắm tay Giản Lộ của anh, cho anh hiểu anh ta cũng chỉ làm một người đàn ông bình thường (như anh? =.= ) mà thôi.

Đỗ Trung lăn lội xã hội nhiều năm, cũng là nhân vật lớn, cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ quay đầu liếc Tiểu Xuân Tử một cái sắc lẻm, liền quay đầu lưu manh đùa cùng Giản Lộ: “Băng cái gì mà băng? Anh không nghĩ sẽ giúp tình địch của mình đâu! Giản Lộ, sau 2 năm chỉ số thông minh của em giảm bớt rồi, Đỗ Trung anh rộng lượng như vậy sao?”

“Đỗ Trung, em mặc kệ anh là người như thế nào, bây giờ cứ coi em thiếu anh một cái ân tình.”

“Xem em nói kìa, em với anh còn muốn nói nợ ân tình?!”

“Tốt, tìm người băng bó cho anh ấy giúp em.”

“Nếu hắn là phụ nữ anh sẽ giúp, nhưng hắn là đàn ông. Hơn nữa lại có ý tranh giành em với anh, cho nên anh không giúp.”

Giản Lộ bị anh nói không khỏi tức giận, mắt cũng đỏ lên, đấm mạnh một cái vào ngực anh: “Đỗ Trung anh là cái trứng thối không biết xấu hổ! Anh ta là người đàn ông của em! Tìm người băng bó cho anh ấy ngay! Anh ấy có chuyện gì thì anh cũng đừng nghĩ giữ lại cái mạng anh!”

“Ôi chao! Ôi chao! Đau!” Đỗ Trung vất vả mới nắm được đôi tay đang đánh loạn kia, nhìn đến đôi mắt đã hoe đỏ như con thỏ kia, anh liền đầu hàng. Liếc mắt nhìn người đằng sau, một em gái bốc lửa nhận lệnh liền chạy tới trước xe. Đỗ Trung còn không quên hướng Giản Lộ lầu bầu: “Người đó là thật à?”

Giản Lộ không nói gì nữa, đuổi kịp em gái kia. Nhưng mới đến bên cạnh xe, chỉ thấy em gái kia bước ra, đem băng gạc thả lại vào túi, bất đắc dĩ nhún vai: “Miệng vết thương chảy nhiều máu nhưng anh ta không cho đụng vào.”

Giản Lộ tiến nhanh vào trong xe, thấy Lâm An Thâm thở gấp, có phần khó khăn nhưng vẫn nhắm mắt, Giản Lộ cũng không nhìn ra biểu hiện gì của anh. Mặt anh trắng bệch, khăn tay bịt vết thương cũng hơi buông lỏng, trên mặt có một dòng máu chảy xuống. Chỉ nghe anh nói: “Em chắc là có bằng lái, chúng ta đi thôi.”

Giản Lộ kiềm chế lo lắng, dỗ dành: “Em biết anh không thích chỗ này ồn ào, không thích người ở đây, nhưng là vết thương rất sâu, không băng bó là không được. Chúng ta đơn giản cầm máu trước đi.”

“Giản Lộ, chúng ta đi.” Lâm An Thâm rốt cục mở mắt, nhưng ánh mắt cũng mất hết bình tĩnh.

Giản Lộ không biết ứng phó với tính cố chấp của anh như thế nào, nước mắt không nhịn được chảy xuống. Bây giờ lái xe về, nhanh nhất cũng phải mất 2 tiếng, máu anh ta có đủ để chảy trong 2 tiếng không đây? Chảy nhiều máu như vậy liệu có chết không? Hẳn là anh không định để cô chở một cái xác về chứ? Nghĩ vậy, nước mắt cô lại càng rơi nhiều.

Lâm An Thâm nhíu mày, ai ngờ nhíu mày lại động đến miệng vết thương, máu lại rỉ ra. Anh cảm giác khí lực ngày càng yếu, nhưng khẩu khí lại càng mạnh, cầm tay Giản Lộ: “Đừng lo lắng, anh không sao đâu. Bây giờ về, lập tức đến bệnh viện.”

Người đâu mà cứng đầu như vậy, thời điểm này còn lấy tính mạng của mình ra đùa! Giản Lộ tức giận: “Phải về thì anh tự về, tôi không về!”

Lâm An Thâm trầm mặc hai giây rồi mới nói: “Được, anh về trước.” Nhưng tay lại không bởi vậy mà buông tay cô ra, ngược lại còn giữ chặt hơn.

Giản Lộ nhìn anh vì nói mấy câu này mà kích động, máu chảy càng nhiều, theo kẽ ngón tay đi ra. Giản Lộ mất hết bình tĩnh thét chói tai: “Anh muốn mất máu mà chết à! Còn quản những chuyện đó nữa!! Anh không thích họ vậy thì em cũng đã bị Đỗ Trung ôm rồi, anh có phải cũng không cần em!” Dứt lời khóc lớn, vùng tay ra.

Nhưng mà tay anh rất nhanh bắt lại tay cô. Lâm An Thâm không muốn buông tay. Đúng vậy, không thể như trước kia, anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm cô. Thật mong có một ngày được giải phóng tình yêu thầm lặng này. Cô cũng phải biết, khi anh nhìn thấy cô ở trong lòng Đỗ Trung, lòng anh có bao nhiêu đau khổ, so với chết còn giày vò hơn.

Trong xe nhất thời yên tĩnh, chỉ có âm thanh ngẹn ngào của Giản Lộ.

Cuối cùng vẫn là Lâm An Thâm thỏa hiệp, nhẹ nhàng nắm mắt nói: “Đừng rời bỏ anh.”

Giản Lộ nghe giọng anh có vô vàn mỏi mệt, lại không đếm được bao nhiêu sự ghen tuông. Cô chỉ vì anh mà thấy đau lòng, đến tột cùng là từ khi nào anh dành cho cô thứ tình cảm nhu tình sâu đâm như vậy.

Ở ngoài xe, trong bóng đêm không thấy rõ biểu tình của Đỗ Trung.

Em gái lấy hộp thuốc rỉ vào tai anh: “Lão đại, so với anh thì thật thâm tình…” Dứt lời, không để ý đến phản ứng của Đỗ Trung, liền thướt tha đi về phía xe.

Lâm An Thâm nói: Em là bạn gái anh.

Hết chương 3

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

10 thoughts on “Chương 3: Gả cho Lâm An Thâm”

  1. Doc cai van an tuong ban Lan im lang tu dau den cuoi truyen!
    Hoa ra cung noi chuyen ra phet day nhi???:)))
    Toi nghiep,hoa ra la yeu tham u???
    To mo,to mo muon chet:))))

  2. “Là… Cô là gì của anh Trung?!”

    Chữ “Là” ở đây nghĩa là “Phải”

    “Mẹ nó, lái xe như vậy đến đàn bà của Bỉ Kiền còn thích!”

    Bỉ Kiền này phải là Tỷ Can (chú Trụ Vương, thời nhà Thương)

    “Em chắc là còn giấy tờ, chúng ta đi thôi.”

    Chỗ “giấy tờ” ở đây là “bằng lái”

    Một số lỗi type:

    Giản Lộ cũng thậy lại là một tên đàn ông tục tằng, miệng vẫn ngậm cây tăm, vung tay lớn giọng:
    Hiểu nhiên tên Tiểu Xuân Tử kia cũng lắp bắp kinh hãi.

    Cô ta bất qua hơn hai mươi tuổi, anh Trung cũng tầm đó, người nào hơn hai mươi tuồi lại có thể có con cũng hơn hai mươi được.

    Tiểu Xuân Tử bị ngữ khí của Giản Lộ dọa, không dám kéo dại nửa khắc, chạy xe đưa hai người này đến chỗ anh Trung, vừa lái vừa thấp giọng mắng:

    “Giản Lộ, thật là em rồi! Hôm nay anh thật vui, em đếm để anh một trận kinh hỷ sao!!”

    Nhìn anh bị cô mằng mà vẫn vui vẻ, hai năm sau anh vẫn là Đỗ Trung như vậy. Di chuyển tầm mắt không muốn nhớ lại truyện cũ, Giản Lộ không còn đùa cợt:

    Chẳng qua tâm mắt của anh ta thủy chung không rời khỏi bàn tay đang nắm tay Giản Lộ của anh, cho anh hiểu anh ta cũng chỉ làm một người đàn ông bình thường mà thôi.

    Giản Lộ tiến nhanh vào trong xe, thấy Lâm An Thâm thở gấp, có phần khó khắn nhưng vẫn nhắm mắt, Giản Lộ cũng không nhìn ra biểu hiện gì của anh.

    Thật mong có một ngày được phòng thích tình yêu thầm lặng này. Cô cũng phải biết, khi anh nhìn thất cô ở trong lòng Đỗ Trung, lòng anh có bao nhiêu đau khổ, so với chết còn dày vò hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s