Chương 26: Khí người cũ, đón người mới

Chương 26

Khí người cũ, đón người mới chương

“… Em biết?”

Những lời này của anh hoàn toàn chứng thật những điều cô thầm đoán. Mộ Tây chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, cô bị anh ôm, ghé đầu vào vai anh, những ấm ức trong lòng toàn bộ thông qua nước mắt cùng nức nở mà thoát ra hết. Làm sao cần cỡ nào giống nhau, chỉ cần một cái tên nói ra liền làm người ta hiểu, anh yêu cô ấy nhiều vậy sao?!

Lục Nhược ôm Mộ Tây ngồi xuống sàn, nhặt lên quần áo mặc vào cho cô, nhìn cô khóc như vậy, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh ngọt còn chưa thấm được vào phế phủ đã dần tan đi, cảm giác chua xót dâng lên trong lòng.

Mộ Tây đẩy anh ra, nhặt lên chiếc váy vừa rồi bị anh cởi ra, rút từ bên trong túi một mảnh báo cũ. Lục Nhược mở ra, báo đã cũ, trang giấy đã có chỗ ố vàng, trang đầu là một bức hình màu khổ lớn, chính là anh và Lục Hi đang hôn nhau. Phía dưới còn có một hàng tít lớn chạy dài nói anh – Lục đại thiếu gia cùng người mẫu mới nổi vừa hôn đính ước.

Lục Nhược thở dài, cúi đầu gạt lệ trên mặt Mộ Tây, ôm cô lại: “Sàn nhà lạnh, chúng ta về phong ngủ đi rồi nói… Anh cũng không phải cố ý muốn gạt em.”

Đấy là loại tình cảm lưu luyến cấm kị, cô mà biết được sự thật chắc rất hận anh. Chuyện như vậy, làm sao anh nói ra được?

Trên giường, Lục Nhược khoác khăn lông lên người cô, ôm cô trong thả nói: “Khi đó anh còn chưa biết mình có chị gái. Đúng thời điểm tìm người mẫu cho công ty, Hi Hi… cô ấy là trợ lý cho nhà tạo hình của anh. Lúc ấy vì mấy người mẫu mới anh xem đều không hài lòng, liền chọn trúng cô ấy. Lúc ây cô ấy theo họ mẹ, gọi Sở Hi. Quản lí bên đó thấy anh thích cô ấy, lền đem cô ấy cho anh… Cái gì anh cũng chưa làm, thật sự.” Cảm nhận được thân hình mềm mại trong lòng run lên, Lục Nhược trấn an, vỗ vỗ cô: “Thật sự anh không phải người tốt, nhưng mà khi đó chưa động đến cô ấy.”

“Rồi sao?”

“Rồi… Anh cùng Hi Hi kết giao không đến hai tháng, cô ấy đưa anh đến bệnh viện gặp mẹ, vừa vặn bố anh cầm tấm poster của cô ấy tìm đến. Bây giờ anh mới biết đó là chị mình. Bố anh tiêu hủy tất cả số báo kia, đóng cửa tòa soạn kia, bịt mọi đầu mối.” Tay Lục Nhược nắm tay Mộ Tây bất ngờ nắm chặt: “Không nghĩ tới bố không hủy hết. Bố mẹ phục hôn song, bố liền nghiêm khắc cảnh cáo bọn anh, bố ném anh cho Đại ca anh trông giữ, rồi đem anh ra ngước ngoài.

Anh cũng chẳng biết làm gì nữa, xuất ngoại cũng chỉ là biện pháp trốn tránh tạm thời. Khi anh quay về, cô ấy cùng Âu Dương Triệt kết hôn, có mang. Lúc ấy anh cùng Âu Dương Triệt nổi điên lên tranh chấp, không nghĩ thông lôi cô ấy xuống cầu thang…”

Không đến hai tháng tình cảm lại khiến bốn năm tình không dứt, anh rốt cuộc yêu chị ấy bao nhiêu? Mộ Tây càng rúc vào trong lòng anh, không muốn nhìn đôi mắt của anh vì người con gái khác mà đau xót.

“Lúc trước anh bảo em làm lái xe, chính là để đưa San San đi học, còn có làm bạn gái của anh hai tháng có phải bởi vì anh biết Lục Hi, nếu không phải San San sinh bệnh, hai tháng sau chị ấy cùng học trưởng xuất ngoại. Có phải anh muốn chị ấy thấy anh sống ổn, có thể an tâm mà đi?” Mộ Tây hỏi dồn.

Thật lâu sau, Lục Nhược mới nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

Mộ Tây buồn nói: “Anh muốn biến mình thành thánh tình à?” Cô lách mình ra khỏi vòng tay anh, chuyển qua mép giường bên kia, co lại thành một đống.

Cô nhớ tới lúc Âu Dương San sinh bệnh, Âu Dương Triệt nhìn Lục Hi bằng ánh mắt thương đau, hẳn là anh cũng biết. Căn bản Lục Hi không quên được Lục Nhược. Mặc kệ là do cái gì quyết định, mặc kệ hai bọn họ lỗi thuộc về ai, bọn họ đều sẽ không quên đối phương, càng không thể xem người kia là người thân đơn thuần.

Trái tim Mộ Tây giống như là bị dao chém vào. Đau. Người đàn bà nào cũng cho rằng, tình yêu là ở hôn nhân, trong đó mình là nhân vật chính, cô cũng không ngoại lệ. Nay mới phát giác, cô chỉ là một người con gái khác đi vào cuộc sống của chồng cô, cô chỉ là người đến an ủi anh sau cuộc tình đau khổ mà thôi.

“Nhị Tây,” Lục Nhược từ phía sau ôm lấy cô: “Bây giờ anh thực sự là thích em, anh yêu em. Tất cả đã trôi qua rồi.”

“Lục Nhược anh dám nói trong lòng không còn chị ấy sao?” Mộ Tây quay đầu, nhìn chăm chú vào anh. Làm cho cô thất vọng là trong ánh mắt anh vẫn có một phần không xác định, mê mang vẫn là đau xót. Lục Hi lưu lại cho anh vết tích ấy cả đời.

“Em là vợ anh, Nhị Tây…”

“Chị ấy là chị của anh!” Mộ Tây có chút kích động: “Anh không thể giải thích được loại cảm giác này. Người ngoài nhìn vào, lúc anh đối tốt với cô ấy, ngay cả tư cách phản đối em cũng không có. Nhưng là chính anh tự hiểu được với anh cái gì là hơn cả! Anh chỉ là tìm một người thay thế, nếu không phải tên em với chị ấy tên đồng âm, người nằm trên giường bây giờ không phải em mà là Phiên Phiên!”

“Em nói gì vậy?” Lục Nhược biến sắc: “Người thay thế, anh sẽ không cùng người thay thế kết hôn. Là chính anh ngay từ đầu đã thích em nhưng không nhận ra. Lúc đầu là giả nhưng sau đó thì là thật, chẳng lẽ em không cảm nhận được. Chuyện của anh cùng cô ấy,…. loại sự tình này bảo làm sao anh có thể nói cho em biết được, em sẽ suy nghĩ thế nào đây?”

Mô Tây khóc lớn: “Anh là đồ biến thái!”

Ban đêm, Mộ Tây không cho phép Lục Nhược lại gần mình, Lục Nhược phải ra sô pha ngủ. Nhưng cho đến tận sáng trên giường vẫn vọng lại tiếng khóc cùng tiếng trở mình của cô. Anh mở mắt trừng trừng đến tận hừng đông, nhẹ nhàng đến cạnh giường nhìn thấy Mộ Tây nằm trên giường mắt mũi đều hồng lên cả, xung quanh giường toàn là khăn giấy cô bỏ lại. Tiến lại, anh vuốt ve mái tóc của cô: “Nhị Tây, anh thực sự rất yêu em!” Anh xoay người ấn môi mình vào môi cô, nụ hôn thật ẩm ướt mang theo vị mặn.

Buổi sáng ngày hôm nay anh có một cuộc họp, buổi chiều phải đi ra nước ngoài, chỉ chuẩn bị đơn giản rồi đi ra khỏi cửa. Đứng ở cửa phòng kia một lát, trong đầu anh chợt nghĩ hay là đem cô theo mình nhưng liền ném ý nghĩ này đi trong nháy mắt, vẫn nên cho cô thời gian để bình tĩnh lại.

Qua một đoạn thời gian nếu cô còn chấp nhận anh thì đó là ý của ông trời còn nếu không thì đành phải chấp nhận thôi. Mà riêng với Lục Nhược cũng phải mất mấy năm mới có thể tự mình nhận ra.

Mộ Tây trở về nhà mẹ đẻ, không hề nói cho ai nghe chuyện cùng Lục Nhược cãi nhau, mọi người nhận ra cô có điểm bất thường nhưng cô không nói nên không ai hỏi. Hơn nữa mọi người Mộ gia đều biết bây giời Lục Nhược bộn bề công việc không về nhà, Mộ Tây trở về cũng làm họ rất vui. Chỉ có Mộ Đông là buồn, từ sau khi Mộ Tây trở về, cứ nhìn thấy anh là châm chọc cùng khiêu khích khiến anh sợ đến mức không dám đến trước mặt bà chị.

Sau khi trở về, Mộ Tây suốt ngày nằm trên giường của mình, ngoại trừ đi làm ở quán cà phê của Lâm Sinh vào buổi chiều, cách hai ngày lại đến Lục trạch chơi thì tất cả đều nằm ở trên giường. Trên giường, cô cảm thấy vô cùng mềm mại cùng thoải mái không còn cảm thấy đau đớn.

Do nhà của cô cùng Lục Nhược không có anh cô cũng không muốn ở. Anh đi rồi, lại ở tại nơi trong mỗi hơi thở đồ vật đều như có bóng hình của anh, làm cho cô tưởng tượng ra cảnh trong ngôi nhà này trước đây từng có người khác ở cùng anh, chiếm cứ lòng anh. Cô đều có cảm giác ghen tị.

“Nhị Tây, ai cũng nói anh thật khổ, mày lại cùng anh cãi nhau là không đúng. Cuối cùng anh cũng nói là anh yêu mày.” Mỗi lần tự nhủ với lòng mình như vậy cô đều cảm thấy tâm trạng thật rối rắm, đáy lòng lại nghe thấy chính mình nhắc nhở: “Mày chẳng qua chỉ là người thay thế của anh mà thôi, thật không công bằng!”

Mộ Tây cảm thấy như muốn nổi điên, cô nhìn vào con mắt to ngập nước của Trư Thất, nó muốn về Lục trạch không muốn ở cùng cô ở đây.

***

“Gần đây em làm sao vậy?” Lâm Sinh vỗ vỗ vai Mộ Tây, bất đắc dĩ trách cứ cô: “Trong tuần này đây là lần thứ ba đưa sai đồ.” Anh đe dọa cô: “Còn tái phạm nữa coi chừng anh đuổi việc em.”

Mộ Tây xoa xoa hốc mắt thâm quầng: “Xin lỗi, gần đây em rất mệt mỏi, có muốn em bồi thường gì không?”

Lâm Sinh cẩn thận đánh giá cô: “Thoạt nhìn tâm trạng em không tốt lắm, có cần đi bệnh viện kiểm tra gì không?”

Mộ Tây lắc đầu: “Không có việc gì, chẳng qua là ở nhà ngủ nhiều, cả người không có sức mà thôi. Mẹ em nói đây là do lười vận động mà ra, chỉ cần vận động một chút là được.”

Lâm Sinh uống ngụm cà phê, trêu ghẹo: “Lục Nhược không có ở đây, em cũng không có tinh thần. Ha ha, lúc trước em cùng anh ta hưởng tuần trăng mật, mỗi ngày đều vui vẻ như con thỏ bên cạnh anh ta. Bây giờ thì lại ủ rũ như cây củ cải trắng.”

Mộ Tây miễn cưỡng nở nụ cười, vừa vặn có khách vào quán, cô liền lại phục vụ. Lục Nhược đi hai tháng, hai người cũng không hẳn cắt đứt liên lạc, cũng có gọi điện vào buổi đêm, nghe ra anh có vẻ rất mệt mỏi, kêu gào về nhà muốn từ chức, có đôi khi đang nói chuyện thì ngủ. Mộ Tây nói hết thì cũng nghe bên kia truyền lại tiếng thở đều đều, trong lòng cũng nóng hầm hập.

Biết chuyện của anh với Lục Hi xong, cô nghĩ sao lại cảm thấy Lục Nhược như thực sự xin lỗi cô, lừa gạt tình cảm của cô. Nhìn đến tấm ảnh cưới thấy nụ cười cô dâu sáng lạn hạnh phúc lại như đang chân chọc cô hiện tại. Nhưng mà bây giờ anh cũng không có ở đây, lâu ngày, lòng cô lại dâng lên nỗi nhớ anh.

Nhớ anh ngốc nghếch giúp cô thái thịt, ở bên ngoài ăn thịt nướng, lau miệng giúp cô, lau chén đũa cho cô, một bên phê bình cô nấu ăn dở nhưng một bên lại  ăn sạch…

Luôn cảm thấy anh ngây thơ, anh bắt nạt cô, anh dù tình không sâu nhưng lại làm cô luôn có chút khó hiểu, lại như là anh luôn luôn yêu cô giống chị ấy, đổ tại có vẻ tự mình không phân rõ phải trái. Mộ Tây lại bắt đầu tức giận, thế mà anh lại làm cho cô có cảm giác tội lỗi, rõ ràng chính anh không đúng!

“A Tây.”

Một tiếng này thực chói tai, bây giờ cô ở đây chẳng quen ai để gọi mình thân thiết như vậy. Mộ Tây theo tiếng người nọ ngoảnh lại sắc mặt cũng không lấy gì làm vui vẻ. Lâm Sinh cũng chỉ coi cô là nhân viên tạm thời nên cũng không có kiểu xưng hô này.

Là Hứa Diệc Hàng. Mộ Tây thấy lạ liền đi qua hỏi: “Quý khách, anh món gọi gì?”

“Em nhất định phải đối với anh xa lạ như vậy sao?” Hứa Diệc Hàng nói giọng có chút ưu thương.

Mộ Tây không hé răng. Bây giờ Hứa Diệc Hàng làm ở viện kiểm sát, dạo trước từng cùng đồng nghiệp bắt một số quan chức tham ô. Nhưng lại là quan viên mà bố cô – Mộ Trung một tay bồi dưỡng đề bạt, chuyện này nói là chuyện lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Điều tra tiếp, phỏng chừng ngay cả bố cô cũng bị liên lụy. Trong lúc tất thảy quan viên còn có chút thần hồn nát thần tính, mà hành động lần này cũng là làm trong im lặng, ở ngoài nhìn vào thì chỉ là tiếng sấm nhỏ trong cơn mưa lớn mà thôi. Mộ Trung cũng hiểu được, đây chỉ là đòn thử, cảnh cáo. Tuy rằng Mộ Tây không hiểu lắm sự tình bên trong, nhưng mà nhìn bố mình lo lắng mấy ngày, không khỏi có chút thầm oán Hứa Diệc Hàng.

Hứa Diệc Hàng nhấp ngụm trà: “A Tây, đó là công việc.”

Hứa Diệc Hàng trong trí nhớ ít ỏi của cô là rắn chắc, cao lớn, khuôn mặt ôn hòa luôn che giấu ánh mắt sắc bén. Anh bây giờ đã không còn là người cô đã thầm mến. Mộ Tây có chút thương cảm, nói đến đây, cô thực sự chưa bao giờ hiểu hết anh. Nhưng như vậy cũng không phải là nguyên do, bất kể cảm tình cũ thế nào cũng chỉ là gánh nặng thời trẻ mà thôi.

“Hai người đang nói chuyện?” Lâm Sinh vui vẻ sải bước về phía này cùng Hứa Diệc Hàng bắt tay: “Hứa, khó trách lần đầu tôi gặp Mộ Tây có thấy quen mắt, cô ấy không phải là cô gái trong tấm ảnh đó sao?”

Hứa Diệc Hàng cũng đứng lên, bắt tay sau cũng ôm Lâm Sinh một cái, hai người hẳn là chiến hữu cũ.

“Tôi học nghiên cứu sinh cùng anh ấy nhưng là bạn cùng phòng, thật là có duyên.” Lâm Sinh cao hứng: “Hôm nay tôi mời, cứ tự nhiên.”

Hứa Diệc Hàng nhìn vào bức ảnh treo trên tường bên kia, đi qua tháo xuống. Đó là tấm hình Mộ Tây lúc mới quen Lâm Sinh, hình chụp cô đang giơ sào trúc làm dáng.

“Ai cho anh xem ảnh của tôi, đặt xuống!” Mộ Tây bất mãn với Lâm Sinh: “Bằng không anh đang xâm phạm quyền sở hữu hình ảnh của tôi.”

Lâm Sinh không đồng ý: “Đấy là lợi nhuận của anh. Hứa Diệc Hàng, thế nào cậu lại có thời gian rảnh đến đây? Mỗi lần tôi gọi điện đến cho cậu đều có người bảo cậu đang bận. Rốt cuộc cậu có bao nhiêu việc?”

Hứa Diệc Hàng thấy ngoài cửa sổ thân ảnh yểu điệu kia, cô ấy đang đi tới bên này. Anh hướng khuôn mặt có lỗi với Lâm Sinh cùng Mộ Tây cười: “Tôi lại có việc, lần khác nói chuyện. A Tây, gặp lại sau.”

“Tạm biệt, không tiễn.” Mộ Tây giúp anh đẩy cửa, nhìn anh rời đi, trên đường gặp một cô gái, hai người liền lên xe đi. Đây chắc là bạn gái anh, nghĩ đến chắc ngại gặp gỡ xấu hổ. Chỉ là, cô híp mặt nhìn, bóng cô gái kia có chút quen thuộc.

Hết chương 26

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

3 thoughts on “Chương 26: Khí người cũ, đón người mới”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s