Chương 17: Gả cho Lâm An Thâm

Chương 17

Lâm An Thâm nắm tay Giản Lộ đi ra khỏi Sở Dân chính, tay kia cầm chặt tờ giấy đăng ký kết hôn. Thì ra đây là đăng ký kết hôn, một tấm hình đơn giản, viết mấy chữ, một con dấu. Nhưng đây là người con gái anh tha thiết mơ ước!

Giản Lộ bị nắm đau định rút ra một chút, nhưng anh không buông chút nào.

Con dã thú trong anh đã được giải phóng ngay khi cô đặt bút kí lên tờ giấy đăng ký… Rốt cuộc, không thể khắc chế được mình nắm thật chặt tay cô… Từ giờ phút này trở đi, cô và anh, cả đời anh sẽ bảo vệ cô trong vòng tay anh, bọn họ sẽ tay trong tay cho đến khi chết.

Cho dù thế nào, anh không thể lại buông cô ra!

“Vừa rồi anh hơi xúc động, xin lỗi…”

“Hứ! Quỷ hẹp hòi, mới nói sai một câu mà thôi!”

“Anh chỉ là không chịu được dù chỉ một khắc rằng em không muốn cùng một chỗ với anh.”

“Em lại không nghĩ vậy! Không nói như vậy! Anh lại kích động, để ý chuyện cỏn con như vậy!”

“Em chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

“Chuẩn bị cái gì?”

“Anh sẽ không buông em ra lần nữa.”

Giản Lộ tức giận liếc anh một cái, keo con voi có khi cũng không dính bằng anh! Nhưng mà, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, chậm rãi chảy vào tâm, làm ấm lên thế giới của cô.

“Chồng, tay em đau.” Giản Lộ cọ cọ vào tay anh.

“Ừ.”

Tay Lâm An Thâm có hơi lỏng ra, nhưng vẫn nắm lấy bàn tay ấy.

“Chồng à, tay vẫn đau… Nhưng anh cứ nắm đi, nhưng tối nay anh rửa bát…”

“…”

“Chồng, còn muốn bóc quýt cho em ăn…”

“…”

“Chồng, em mỏi chân, anh mát xa cho em đi…”

“…”

“Chồng à, chồng à…”

“…”

“Chồng à, anh chạy đâu vậy? Xe đỗ ở đằng kia cơ mà?”

“…”

“Chồng, phải mở khóa mới khởi động được xe!”

“…”

“Chồng, em còn chưa mua bảo hiểm! Anh nghỉ một lát rồi hẵng lái xe!”

“…”

“Vợ à…”

“Uhm?”

“Vợ à…”

“Làm gì?”

“Vợ à…”

“Đừng gọi nữa, cô ấy không có ở đây đâu!”

“Vợ.”

“…”

“Vợ.”

“…”

Về nhà, Lâm An Thâm liền nấu một bàn thức ăn hết sức phong phú, ánh đèn ấm áp chiếu lên bữa cơm tân hôn của hai người.

Đồ ăn rất ngon, người cũng thật vui vẻ, Giản Lộ càng ăn càng thấy ngon.

Nhìn gương mặt mới muốn hai ngụm rượu đã hồng của cô, Lâm An Thâm càng ăn càng say.

Ngoài cửa sổ, vô số ngôi sao tô điểm cho bầu trời. Ánh trăng không hề cô độc, màn đêm mãi đen như không chờ đợi bình minh. Lâm An Thâm đứng bên cửa sổ ngắm trời đêm, phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào. Thu hồi tầm mắt, gió ngoài cửa sổ thổi vào nhưng Lâm An Thâm lại không thấy lạnh.

Đi đến phòng ngủ, mở tủ lấy quần áo ngủ cùng đồ lót cho cô. =.=

Lấy xong cũng vừa vặn truyền tới giọng Giản Lộ trong phòng tắm: “Lâm An Thâm, em lại quên mang quần áo vào rồi, anh mang vào hộ em!”

Anh đi tới trước cửa phòng tắm, nhìn đến một cánh tay ướt sũng vươn ra từ bên trong. Anh không để ý đến cô.

“Lâm An Thâm! Đưa quần áo cho em!” Âm lượng của Giản Lộ tăng gấp đôi.

Anh vẫn không để ý đến cô.

“Lâm An Thâm, đưa quần áo hộ cho em.” Thật thông minh, giọng nói đã có vài phần lễ phép.

“…”

“Lâm An Thâm, phiền anh đưa quần áo trên tay anh cho em được không?” Giọng lại càng dịu dàng, nhỏ nhẹ.

“…”

“Lâm An Thâm! Em biết anh ở ngay ngoài! Đừng có ra vẻ, lập tức đưa quần áo cho em!” Chấm dứt màn lễ phép cùng dịu dàng.

“…”

“Em cho anh 3 giây, hết 3 giây anh không đưa quần áo cho em, em cạo sạch lông hồ ly của anh! 1… 2… 3!” Cưỡng bức.

“…”

“An Thâm, hôm nay anh cũng mệt rồi. Đưa quần áo cho em, em giúp anh đấm lưng!” Dụ dỗ.

“…”

“Lâm — An – Thâm –! Nếu không đưa quần áo cho em, em liền nổi bão!”

“…”

Giản Lộ sắp hộc máu! Lão hồ ly rốt cuộc muốn gì đây?! Nhưng mà, bỗng nhiên trong óc ‘Đinh’ một tiếng –

“Chồng…”

“Đưa.” Người nào đó thong thả đưa hai bộ quần áo, miệng nhếch lên một chút.

Vì niềm vui của anh, cô thiếu chút nữa không có quần áo mà mặc, Giản Lộ vừa mặc quần áo vừa xem thường anh, hồ ly quỷ kế đa đoan nhà anh cũng có lúc vừa ngốc vừa nát…!

Đêm dài, hai người nằm trên giường, một người nằm ở góc trái, một người nằm ở góc phải.

“Chồng à, em tắt đèn.”

“Ừ…”

Đèn tắt, bóng tối úp xuống hai người, nhưng là cảm giác lại càng rõ ràng.

“Chồng, anh… nóng lên…”

“Ừ…”

“Em… tim em cũng đập nhanh hơn…”

“…ừ…”

“Chúng ta căng thẳng cái gì…”

“Hôm nay chúng ta chính thức…”

“Cùng với cuộc sống trước kia khác nhau cái gì…”

“Có chỗ khác…” Nói xong, cầm lấy đôi tay mềm mại của cô.

“…” Giản Lộ bị chặn đường cướp của, chỉ có thể cảm nhận sức nóng từ bàn tay anh truyền tới.

Trong bóng đêm, tim hai người cùng đập mạnh.

Nhưng mà, một lúc rồi, anh cũng không tiến thêm bước nào.

Giản Lộ thử hỏi: “Chồng…?” sao lại không thấy bước tiếp theo…

“Ừ…” Giọng rầu rĩ.

“Ngủ… đã ngủ?”

“Không…”

“A…”

“Vợ…”

“Uhm?”

“Anh không có kinh nghiệm…”

“Hả…” Giản Lộ thiếu chút nữa phì cười, thì ra Lão Hồ Ly gian sảo cũng chỉ là một tiểu sinh ngây thơ.

“Em cũng vậy… Nhưng mà…” Cô nắm lấy tay anh: “Chúng ta yêu nhau là được…” Cô tin tưởng tình yêu cũng có bản năng.

Giản Lộ cầm tay anh, để đôi tay ấy vuốt ve mái tóc, đôi mắt, cái mũi, hai má…

Sau đó để tay anh tiến vào quần áo mình, lướt qua chiếc bụng, tới nơi mềm mại trước ngực.

Cô muốn nói cho anh anh biết, nơi mềm mại này đã ghi lại một người tên là Lâm An Thâm. Vĩnh viễn.

Lâm An Thâm cảm thấy máu huyết trong người sôi trào.

Thân thể cô làm anh động tâm, bản thân anh như một cái động tối vô tận, tham lam thăm dò từng góc thân thể cô.

Trút đi lớp áo khoác bên ngoài, lộ ra bản năng của con mãnh thú trong người.

Rốt cục, rốt cục… sau đêm nay, anh không còn phải che dấu gì trước mặt cô, làm cho cô có thể hoàn toàn hiểu về anh, hiểu anh có bao nhiêu khát vọng.

Giản Lộ, em là công trình của cả đời anh.

Em là của anh, của Lâm An Thâm…

Vĩnh viễn sẽ không rời bỏ anh…!

Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào mắt Giản Lộ, cô chậm rãi mở mắt ra.

Giản Lộ gối trên khuỷu tay Lâm An Thâm, da thịt đụng chạm, nhiệt độ cơ thể hai người truyền lại cho nhau, hơi thở tràn ngập hương vị ngọt ngào.

Lúc này, Lâm An Thâm cũng đã tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy đôi mắt trong suốt của Giản Lộ.

“Chồng.”

“Vợ.”

Lâm An Thâm đem mặt chôn thật sâu trong những sợi tóc mềm mại của cô, hít vào một hơi thật sâu: “Vợ à, giúp anh ngủ thêm một giấc nữa đi…”

“A…” Giản Lộ thẹn thùng, vùi mặt vào trong lồng ngực anh. Tối hôm qua vận động hơi…

“Em… có đau không?” May mắn là cô cũng không nhìn mặt anh bởi anh hỏi một câu mặt đã đỏ lựng lên.

Giản Lộ ngượng ngùng, cọ cọ trước ngực anh: “Sao anh lại hỏi thẳng như vậy!”

“Anh… là đọc ‘Tâm sự con gái’ biết được. Thật sự rất đau?” Mặt Lâm An Thâm càng hồng.

“Bắt đầu có chút, sau sẽ không…” Chỉ cần nhớ tới hôm qua sẽ thẹn thùng không thôi. Giản Lộ lại càng cọ cọ vào ngực Lâm An Thâm.

Lâm An Thâm ôm chặt đầu cô: “Đừng nhúc nhích!”

Giản Lộ nghe được trong giọng nói anh có chút run run, không dám cử động nữa: “A…”

Nhất thời, trong phòng chỉ có tiếng gió nhè nhẹ thổi qua.

Nhưng mà Giản Lộ lại cảm thấy thân thể người nào đó ngày càng nóng. Chết… Bình cứu hỏa ở đâu…

“Em, em đi tắm trước…” Đứng dậy muốn chạy trốn khỏi hiện trường.

Tay bị kéo lại, một lần nữa lại ngã vào ngực người nào đó.

Hỏa thế tới rất mãnh liệt, cô say đên mức không kịp đề phòng.

Đại hỏa vây quanh đánh gục cô, lập tức liền cắn cắn như nuốt toàn thân cô vào bụng, ngay cả kêu cũng không kịp kêu, tiếng cô phát ra đều bị những nụ hôn triền miên che lại.

Lúc ý thức còn một chút tỉnh táo, Giản Lộ hiểu được cái gì là không thể nghịch lửa… Nhưng sáng nay cô chạm vào đâu mà khiến anh phát hỏa? Lúc nào phát hỏa cô cũng có biết đâu…

Cuối cùng, 1 giây trước khi ý thức bị cướp mất, Giản Lộ vạn phần cảm khái, lão hồ ly này quả thực là thông minh… Tối hôm qua vẫn là tên học nghề không kinh nghiệm… thế nào mà hôm nay đã trở thành lão sư phụ thuần thục rồi…

Lúc hai người tỉnh lại thì đã là giữa trưa. Lâm An Thâm đang ở trong phòng tắm tắm rửa, Giản Lộ ngồi bên giường, kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp úp. Giơ tay lên, chiếc nhẫn cưới ánh lên thứ ánh sáng hạnh phúc dưới ánh mặt trời.

Bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại chặn lại dòng suy nghĩ của Giản Lộ, Giản Lộ khó hiểu, không biết ai gọi điện vào lúc này.

Lâm An Thâm tắm xong, đi ra vừa vặn thấy Giản Lộ cúp máy. Anh tiến lại, ngồi bên cạnh cô.

Giản Lộ nhận khăn tắm, giúp anh lau tóc. Đầu của anh như mềm ra, rất thoải mái, Giản Lộ vò đầu anh, lau sạch tóc ướt.

“Em có việc?”

“Đúng vậy, có người bạn cũ mời đi uống trà.”

“…” Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta…

“Em cam đoan chúng em tán gẫu một lúc rồi sẽ về!”

“…” Nam hay nữ…

“Ha ha!” Giản Lộ ôm cổ Lâm An Thâm, “Yên tâm! Cô bạn này là nữ!”

“…” Người này thật thông minh…

“Ai nói hồ ly nhà em rất thích uống dấm chua!”

“…”

Lâm An Thâm nói: Xin chào

Hết chương 17

Jumbo said: Mình yêu chết đôi nầy  mất thôi!

Advertisements

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

15 thoughts on “Chương 17: Gả cho Lâm An Thâm”

  1. Thanks chủ nhà nhiều nhé
    Cặp đôi mới cưới này cute thật ấy, đêm tân hôn cũng thấy đáng yêu
    Đọc truyện ngôn tình rồi lâu lắm mới thấy có nam chính ăn nữ chính lần đầu tiên sau khi 2 người đã trở thành vợ chồng, thế nên càng thấy yêu Lâm An Thâm 😡

  2. Haha yeu doi nay chet duoc!
    Anh dung la dan ong quy,nhi??
    Bao tuoi roi ma moi duoc va bi boc tem lan dau the nay???:d
    Kho tin chet duoc:d
    Nhung ta ta thich:)))
    Thanks Jumbo nha!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s