Ngoại truyện: Tiêu Hà 3

Ngoại truyện: Tiêu Hà 3

Yêu cũng Tiêu Hà, hận cũng Tiêu Hà

Sau khi tỉnh lại, Mạc Nhất cũng áy náy. Tôi lạnh lùng liếc cô ấy một cái rồi rời khỏi nhà. Tôi đi lang thang trên đường, những suy nghĩ cứ ám ảnh: một người mẹ không quan tâm luôn lượn lờ quanh những người đàn ông, Triệu Tú Mỹ bề ngoài thì đạo mạo, đoan trang nhưng bên trong thì phóng đãng, Mạc Nhất câu dẫn chính người thân của mình. Mạc Nhất, Mạc Nhất, sao Mạc Nhất cũng có thể như vậy?! Chị là người tôi tôn kính nhất!

Đi một ngày, cuối cùng tôi cũng về ngôi nhà đã từng ấm áp trước kia. Không đi bởi vì tôi có hận cô ấy như thế nào thì cũng không thay đổi được chuyện cô ấy đã từng yêu thương, chăm sóc tôi. Sẽ đi, nhưng không phải bây giờ, sẽ đi nhưng cũng sẽ quang minh chính đại nói với cô ấy.

Mạc Nhất từng hỏi tôi sẽ vào đại học gì, tôi nói là đại học C ở Lạc Thành, rất gần nhà. Nếu không có tôi, nhất định Mạc Nhất sẽ mất ngủ. Mà bây giờ, tôi muốn đi đại học A, trường đại học tốt nhất cả nước. Mạc Nhất, ân tình của chị tôi sẽ nhanh chóng trả lại.

Ánh mắt Mạc Nhất vẫn như vậy. Đêm hôm đó, tôi hiểu được, đôi mắt của Mạc Nhất chính là đôi mắt người con gái nhìn người con trai mình yêu. Nhưng, Mạc Nhất, tôi hận chị, hận chị hủy hoại hình ảnh người tôi tôn kính nhất, hận chị hủy hoại thế giới duy nhất tôi được an ủi.

Qua cửa soát vé, xoay người nhìn Mạc Nhất, hai mắt cô ấy rưng rưng muốn khóc, nhưng không dám. Trong lòng đau xót, Mạc Nhất, không cần làm dáng vẻ vô tội này sẽ chỉ làm tôi hận cô hơn. Kiên định lên máy bay, không hề hồi tưởng lại chuyện trước kia.

Bước trên miền đất xa lạ, không lạ lẫm cùng không quen. Tiêu Hà, mày phải tốt nghiệp thật nhanh, làm chúa tể của chính mình, nên trả thù thì trả thù, nên hận thì hận, nên còn thì còn.

Bằng tốc độ nhanh nhất lao đầu vào học, mà cứ cách 3 ngày Mạc Nhất sẽ gọi cho tôi một cuộc điện thoại, nghĩ không nhấc máy, nhưng hay là nghe. Có lẽ nói chuyện lãnh đạm sẽ tốt hơn là không nhấc máy, tối thiểu cũng có thể nghe được giọng nói của cô ấy. Cái này có tính là trả thù không? Để không quên người đang ở Lạc Thành kia, đi học, ăn cơm, ngủ đều lơ đãng nhớ tới. Là hận đi, sự thù hận để không cho chính bản thân quên đi.

Có rất nhiều nữ sinh viên viết thư cho tôi, giống như trước đây, tôi cũng không để ý mà nhét vào ngăn kéo. Cũng có rất nhiều người trực tiếp thổ lộ, nhưng mà nhìn vào ánh mắt chứa đựng tình cảm của các cô ấy, tôi lại nhớ tới Mạc Nhất, Mạc Nhất cũng từng dùng ánh mắt ấy mà nhìn tôi. Hận Mạc Nhất, cô ấy làm tôi nhìn thấy người con gái khác cũng không có hứng thú.

Nhiều ngày liên tục không nhận được điện thoại của Mạc Nhất, hoảng hốt, có thể đã xảy ra chuyện gì hay không? Tỉnh dậy cũng rất bi ai, cho dù cô ấy đã là gì với mình đi nữa, thì vẫn lo lắng cho cô ấy. Không thể lại yếu đuối như vậy nữa. Ném bất an vào một góc trái tim. Mạc Nhất, về sau tôi không muốn bị chị quấy nhiễu.

Rốt cuộc Mạc Nhất cũng gọi điện, nghe được một tiếng “Alo” kia, cả người tôi đều thả lỏng, không có chuyện gì là tốt rồi. Trong điện thoại, cô ấy nói một đồng nghiệp sinh em bé, gọi là Đồng Đồng, hỏi tôi cái tên đó có hay không. Không thấy khó hiểu với cách nói chuyện của Mạc Nhất, cô ấy vẫn rất thích trẻ con, chỉ là nghe được tôi trả lời, đầu dây bên kia có tiếng khóc.

Tết Âm lịch đến rất nhanh, tôi không về Lạc Thành. Nhìn không khí tết nhà nhà giăng đèn kết hoa, tôi như điên nhớ đến Mạc Nhất, nhưng hận ý cũng úp về như đào sơn lấp hải. Từng có những tết Âm lịch vui vẻ như vậy, tôi viết câu đối, sau đó để cô ấy vui vẻ nhận lấy, làm một bàn đồ ăn thật lớn, rót một chút rượu rồi nâng chén, mua pháo, ra ngoại ô vui vẻ đốt đón tất niên. Mà bây giờ cái gì cũng không có, chỉ có một mình tôi cô đơn ở phòng ngủ, úp mì ăn liền chờ tất niên. Hạnh phúc cách tôi thật xa.

Năm nhất trôi qua thật nhanh, mà tôi chỉ còn lại vài học phần. Gửi một tấm chi phiếu về cho Mạc Nhất, đây là tiền tôi đi làm công ty kiếm được. Tình của cô tôi chỉ còn thiếu nợ một chút, tôi tin là rất nhanh có thể trả được. Lại một kì nghỉ đông nữa, Mạc Nhất lại nhắc tới cậu bé Đồng Đồng kia, có vẻ rất yêu thương cùng chiều chuộng cậu ta. Có chút chua, trước kia Mạc Nhất chỉ thích mình tôi, cô ấy còn cho rằng ngay cả những đưa trẻ khác ở trong ti vi cũng không bằng tôi. Lúc đó, tôi độc chiếm toàn bộ yêu thương trong ngôi nhà của Mạc Nhất. Mạc Nhất, Tiêu Hà đi rồi, chị lại tìm được thế thân nhanh như vậy sao? Chị không chịu được tĩnh mịch đến vậy sao? Điện thoại cầm trong tay cơ hồ bị bóp nát, Mạc Nhất, Mạc Nhất, tôi hận chị!

Ngày đó, trong giờ tập bóng rổ thấy Mạc Nhất, tay cô ấy ôm một đứa nhỏ. Tưởng bị nữ sinh vây quanh, ngẩng đầu lên, người đã không còn ở đó. Tôi cười nhạo chính mình hoang tưởng, Mạc Nhất cũng không đa sầu đa cảm như vậy để đến đây nhìn lén mình. Hơn nữa Mạc Nhất không có khả năng có con, cô ấy không có khả năng kết hôn. Người kia tuyệt đối không phải Mạc Nhất!!! Tuyệt đối không phải!!!

Năm thứ hai, nhờ thành tích học tập nổi trội của mình, tôi được Viện quyết định đưa tôi sang Mĩ du học, lấy bằng thạc sĩ kinh tế. Rất lâu, đầu điện thoại bên kia Mạc Nhất không có tiếng trả lời.

Ở Mỹ mặc dù rất đầy đủ nhưng cũng rất mệt, nhưng dù có mệt đến đâu, tôi cũng không quên ghi tội Mạc Nhất, một hành động bình thường, một câu nói thoáng qua… đều khiến tôi không quên. Tôi quy hết thảy những suy nghĩ ngày thành hận, bởi vì hận cho nên không quên.

Bị Catherine đeo bám chình là điều khó chịu duy nhất của tôi ở Mỹ, Catherine là con gái của tổng giám đốc, xinh đẹp mà mạnh mẽ. Đại tiểu thư ở trong đại sảnh làm khó dễ người khác, vừa lúc tôi đi qua liền không côu được, chỉ trích cô ta vài câu, ai ngờ lại bị cô ta đeo bám, thật hối hận bản thân lắm miệng. Kể từ đó có thế nào cô ta cũng bám lấy tôi. Mà có vẻ giám đốc cũng hy vọng tôi có thể trở thành con rể ông ta. Tôi chưa từng nghĩ đến hôn nhân, cho dù có, cũng không có khả năng lấy một người đàn bà như vậy về nhà, có kết hôn cũng phải lấy loại ngốc nghếch như Mạc Nhất. Tôi bị ý nghĩ này của bản thân làm hoảng sợ, Mạc Nhất, Mạc Nhất, cô ấy có ảnh hưởng rất lớn với tôi, không nên như vậy!

Cứ như vậy, tôi ngây người ở Mỹ hai năm, tốt nghiệp thạc sỹ. Công ty muốn giữ tôi lại ở tổng công ty, nhưng tôi từ chối, 4 năm, tôi cũng nên trở về Trung Quốc gặp lại Mạc Nhất, đến lúc rồi. Điều tính sai duy nhất là xem nhẹ cái đuôi Catherine. Một màn “xảo ngộ” ở sân bay làm tôi chán ghét cô ta tới cực điểm.

Mạc Nhất đứng ở cửa chờ, cô ấy vẫn vậy, vẫn giống như tôi rời đi, vẫn hiền lành, trẻ con như vậy. Khuôn mặt không che lấp được sự hưng phấn, như ma xui, quỷ khiến kéo Catherine vào trong lòng. Mạc Nhất không dám tin, nụ cười cứng lại trên môi cô. Tôi âm thâm cười lạnh, cô ấy sẽ không nghĩ tôi là của cô đi. Catherine lại sán vào lòng tôi, cố nén lại cảm giác chán ghét, dùng tiếng Trung chào hỏi với Mạc Nhất, giới thiệu Catherine là bạn gái của tôi. Mạc Nhất miễn cưỡng cười vui, dọc đường đi rất im lặng, cô ấy muốn khóc nhưng lại nhịn xuống. Tôi không muốn về nhà, không muốn nhớ lại một đêm kia với Mạc Nhất, hơn nữa với cá tính của Catherine sẽ lại làm tổn thương cô ấy. Tôi hận Mạc Nhất, nhưng cũng không để cho ai bắt nạt cô ấy, không phải không có đạo lý sao? Trên bàn cơm Mạc Nhất rất đau, Mạc Nhất làm tôi cũng đau. Đây là cái mà cô ấy nên nhận, vì cái gì mà tôi cũng đau như vậy?

 Hết ngoại truyện Tiêu Hà 3

Jumbo said: Có yêu rồi mới có hận. Mà hận sâu như vậy mà cậu vẫn chưa nhận ra tình cảm của mình sao? Đồ ngốc! Mất đi rồi mới tiếc, mới hận bản thân!

P/s: Ai thấy cách gọi của Tiêu Hà nó có thối nát gì thì cứ com nhé, bạn cả Hoa đều điên đầu vì mấy cách xưng hô. Để tôi-em, tôi-chị, hay tôi-cô ~~~. Bạn chết chìm đây!!!

Advertisements

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

15 thoughts on “Ngoại truyện: Tiêu Hà 3”

  1. chỉ vì 1 cái lí do vớ vẩn mà hận mn.
    k biết nên nói th suy nghĩ trẻ con hay là tác giả có vấn đề
    chương sau chắc sẽ tràn ngập nước mắt hối hận của th đây
    tks ss

  2. MN đau khổ 5 năm là do cô ấy đã sai, dưa hái xanh không ngọt, giá như cô ấy đủ nghị lực – đủ kềm chế đợi TH trưởng thành, đợi một ngày TH biết rằng tình cảm luôn dành cho cô ấy. Dù gì MN cũng lớn hơn TH 9 tuổi, sai lầm quá lớn làm tổn thương tâm hồn còn non trẻ về tình ái của TH. Mà ở trên đời này sai lầm nào cũng phải trả giá, nếu trách TH thì nên trách MN nhiều hơn
    Cám ơn

    1. mình cũng đồng ý với bạn, không nên trách Tiêu Hà quá nhiều, dù sao người sai trước cũng là Mạc Nhất, còn Tiêu Hà thì chỉ chọn đường vòng mà đi, hơn nữa cậu lại không hiểu tình cảm của mình mà đi lạc!

  3. KĐọc pn hiểu hơn về TH. MN và TH ai cũng đều đau khổ. Tình cảm mà rất khó nói kìm chế lắm.
    Thanks các bạn nhiều lắm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s