Ngoại truyện: Tiêu Hà 5

Ngoại truyện: Tiêu Hà 5

Yêu cũng Tiêu Hà, hận cũng Tiêu Hà

Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em, chúng ta không bao giờ rời xa nữa!

Từ chức, lĩnh giấy kết hôn, tôi bắt đầu tìm kiếm Mạc Nhất. Trước phần mộ bố mẹ nuôi của Mạc Nhất có hoa quả tươi, cuối cùng Mạc Nhất vẫn về nơi cô đã sống 20 năm. Tôi cung kính dập đầu 3 cái trước phần mộ, xin hai người tha thứ, cũng xin họ yên tâm tôi sẽ mãi mãi yêu Mạc Nhất, mãi mãi bảo vệ cô ấy để cô ấy không phải khóc. Vượt qua 1 năm tìm kiếm, tôi vẫn không tìm được Mạc Nhất. Chẳng lẽ cô ấy không có ở đây?  Tìm được hàng xóm trước kia của Mạc Nhất, một cụ già nhớ lại, trước kia Mạc Nhất có mặc quần áo của tỉnh T. Một lần nữa có tin tức của Mạc Nhất, bên cạnh cô có một người đàn ông tên Thu, bọn họ muốn kết hôn. Cố nén cảm giác muốn đánh người, tôi bắt đầu điều tra về người đàn ông kia. Cũng tìm được người vợ trước của anh ta. Cô ta đang cần một khoản tiền lớn, mà tôi đồng ý với cô ta chỉ cần cô ta bắt đầu lại với chồng cũ, tôi sẽ giao đầy đủ tiền cô ta muốn. Đúng hẹn, hôn ước được giải trừ. Tôi gặp được Đồng Đồng, ngay từ đầu thằng bé đã nhìn tôi bằng ánh mắt rất đề phòng, không muốn đi cùng tôi, tôi thật hèn khi uy hiếp thằng bé, nếu không theo tôi về nhà tôi sẽ không cho thằng bé gặp lại mẹ. Bây giờ Đồng Đồng là điểm yếu duy nhất của Mạc Nhất, cũng chính là cơ hội duy nhất của tôi. Mạc Nhất vẫn mềm lòng, không cố gắng đuổi tôi đi, nhưng mà chỉ khách khí, làm tôi đau lòng. Tôi nằm trên sàn tìm mọi cách để có được sự tha thứ của Mạc Nhất. Sáng sớm hôm sau tôi tỉnh dậy nấu cơm, đây là lần đầu tiên sau 6 năm, lầu đầu tiên đứng trong phòng bếp, cũng là lần đầu tiên sau 6 năm một lần làm cơm cho Mạc Nhất, thật hạnh phúc, thật thanh thản. Tôi dùng gương mặt giống Đồng Đồng như đúc này để lấy được chùm chìa khóa ở chỗ chủ nhà, chờ vợ cùng con trai về nhà. Chỉ là Mạc Nhất tức giận, mỗi câu đều làm tim tôi đau như dao cắt. Mạc Nhất hận tôi, hận tôi tàn nhẫn, hận tôi tuyệt tình. Mà điều càng khiến tôi đau lòng là Mạc Nhất không muốn tin tôi, không tin tôi đã từng nhớ cô ấy, không tin tôi đã yêu cô ấy. Cuối cùng, cô ấy chỉ liếc mắt một cái rồi từ chối, một cơ hội cũng không có, Mạc Nhất thật sự không cần tôi. Đau đớn tột cùng. Tôi lái xe thẳng về phía trước, nếu tai nạn có thể giảm bớt đau đớn, vậy thì đi. Đâm thẳng vào cột điện tôi lại bị thiết bị bảo vệ ngăn không bị thương, ngay cả chết cũng không thể! Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến: “Bạn có chuyện muốn giãi bày, xin gọi số —–” tôi muốn nói hết, tôi muốn nói cho người tôi yêu thương nhất, Mạc Nhất, tôi yêu em, tôi yêu em như vậy!

Nói năng lộn xộn, tôi nói hết sự tàn nhẫn của bản thân, cùng tình yêu khắc đến xương tủy tôi dành cho Mạc Nhất. Nước mắt cũng theo đó chảy ra, nhớ lại quá khứ, rốt cuộc không trở về được. Không biết về khách sạn từ khi nào, tôi nhốt mình lại trong phòng không để ý tới lời kêu gọi của Tiêu Điệp lẫn những người khác. Rượu một chai tiếp một chai mở, thuốc một điếu tiếp một điếu châm, không biết từ lúc nào tôi học hút thuốc với uống rượu, chỉ biết lúc như điên như dại nhớ Mạc Nhất, lại hận chính bản thân mình không kiên định, cùng bạn cùng phòng hút thuốc trên tầng thượng mà hận một người con gái. Mê muội nhìn ra ngoài cửa sổ, một đám người nhộn nhịp, bận rộn, nhưng không có hạnh phúc của tôi trong đó. “Tiêu Hà” Một âm thanh quen thuộc làm cho tôi run lên, máy móc xoay người lại. Người ở trong mộng đang đứng ngay trước mặt. Cô ấy vẫn vậy, yêu thương vuốt mặt tôi. Tôi chậm chạp ôm lấy tay cô ấy, “Mạc Nhất, Mạc Nhất.” Ở trong mộng, tôi có thể yêu cô ấy không vướng bận gì cả, “Tôi yêu em, Mạc Nhất, vẫn luôn yêu em.” Lời nói chứa đựng tất cả tình cảm của tôi. Cả đời không cần tỉnh dậy khỏi giấc mộng này!

Hết ngoại truyện Tiêu Hà 5

Jumbo said: Chúc hai người hạnh phúc! Hy vọng lần này Tiêu Hà nắm chắc hạnh phúc, tuột mất một lần thì đừng để có lần thứ hai. Không có ai may mắn như cậu mà chà đạp lên hạnh phúc của mình mà vẫn có cơ hội mà bù đắp đâu!

Bạn cũng rất thích cậu, vì cậu đáng thương nhiều hơn đáng trách nên đừng để bạn thất vọng! Hạnh phúc nhé!

P/s: Xin lỗi cả nhà, mình nhầm lẫn chút xíu. Sau ngoại truyện Tiêu Điệp vẫn còn một ngoại truyện “Bình” nữa!

Advertisements

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

24 thoughts on “Ngoại truyện: Tiêu Hà 5”

  1. Phù! thế là kết thúc chuyện của TH, mong chờ PN TĐ nữa.
    Mà bạn ơi mình rất thích văn phong của câu chuyện này. Bạn có biết tác giả này còn truyện gì nữa không, cho mình biết với~
    Tks bạn nhiều *chụt chụt* >o<'

    1. mình cũng ko biết, bạn thử tra bằng tên tác giả tiếng trung xem:
      鱼游
      tên tiếng trung truyện nhà mình: 《爱也萧何,恨也萧何》
      thử tìm như vậy rồi về convert vậy, mình cũng toàn phải như vậy mà!!

  2. that la cam dong. khi can giu thi giu nhunh khi ko con hy vong thi tu bo dut khoat ko day dua. fai noi minh that thich tih cach cua nv trong t nay. yeu la yeu ko can suy nghi nhui khi sai lam van chap nhan nhung van fan dau cho tinh yeu of minh……cam on bn da dem den cho minh bo t hay, y nghia….. chuc 8/3 hanh phuc….

  3. Thế là cuối cùng họ đã có hạnh phúc, để cho Đồng Đồng có cả ba lẫn mẹ yêu thương. Duyên phận trong cõi hồng trần thật kỳ diệu, ai là ai của ai – đến phút cuối cùng mới biết được.
    Cám ơn em nhiều

  4. Tội cho Mạc Nhất quá, hi sinh, chờ đợi 12 năm như vậy. Chỉ có yêu Tiêu Hà hơn cả bản thân mình mới có thể làm đc như vậy. Cũng may là Tiêu Hà còn sớm nhận thức đc đâu là yêu. Dù kết thúc HE nhưng vẫn thấy buồn và tiếc cho Mạc Nhất.

  5. doc ngoai truyen roima sao minh van thay ghet TH, van cam thay nguoc TH nhu vay la chua du
    du ket thuc nhu vay nhung minh van cam thay buon cho MN va ca thay bat cong nua

  6. Vẫn cảm thấy không thoả mãn lắm. Mình muốn thấy bạn Tiêu Hà bị ngược thêm, ngược nữa, ngược mãi…. Tốt nhất là Mạc Nhất lấy người khác, sau đó sinh con với người đàn ông đó…. Nhiều năm sau Tiêu Hà ở vậy nhìn Mạc Nhất từ phía sau cho đến khi chồng Mạc Nhất qua đời, Mạc Nhất còng lưng chống gậy, Tiêu Hà (vì trẻ hơn) nên ở bên chăm sóc, đút cơm, tắm rửa, nắm tay Mạc Nhất đi dạo-> vậy mới đã >:)

      1. trí tưởng tượng của bạn thật… \(“▔□▔)/
        Cái kết như vậy thì sao He được đây?! Thế nào độc giả cũng kiến nghị cho coi | O(∩_∩)O

      2. HE đâu nhất thiết là cả 2 phải đến với nhau. Miễn là một trong 2 người tìm được hạnh phúc :D. Mà mình thấy mấy cái HE cũng gượng ép quá, bị ngược đến như thế mà người kia mới trả giá chút xíu là thấy xót rồi =_=. Thế cho nên người ta mới nói làm đàn bà sao mà khổ, chỉ có đàn ông là sướng nhất thôi. Chịu khổ tí xíu là được ôm người đẹp về nhà ^”^

      3. nếu mà ngược như thế thì trn này sẽ ko còn như tinh thần mà tác giả viết ra nó nữa. Đơn giản vì MN ko cách nào ngược được TH. Đứng ở một góc độ nào đó thì MN quan tâm chă sóc TH như một người mẹ. Và mẹ thì không cách nào bỏ được con hay đơn giản là giận con mình lâu được.
        Và truyện này cũng không phải truyện ngược tâm kinh thiên động địa. Hic, khi TH bỏ đi TH vẫn còn nhỏ, hãy hiểu cho tâm trạng của cậu ấy lúc đó. Và kể cả khi kết hôn MN lần đầu tiên nữa, cậu ấy chưa hoonaf toàn là một người đàn ông trưởng thành, chưa nhận ra thứ gì qan trọng đối với chính mình, chỉ biết giận thì thể hiện ra thế thôi. Theo mình giận dỗi cũng là một cách yêu đấy bạn ạ.

      4. Phải ngược như anh Lăng Khiếu Dương trong cái truyện nào ấy mà phải móc tim, móc mắt, móc cả mạng ra đền mới đáng >:)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s