Chương 8: Trêu chọc

Chương 8

Trêu chọc- Thị Kim

Bạc Hà hạ mi mắt nhìn ly rượu, nhẹ nhàng lăc lắc cái ly hồi tưởng lại một đoạn ký ức bụi bặm từ sâu trong trí óc, sống mũi cay cay.

Chuyện đã xảy ra nhiều năm, nếu không vì an ủi Nghiêm Vị lại uống rượu chắc cô không nghĩ cùng bất kì ai kể lại chuyện này.

Kỷ Lan không hề chớp mắt nhìn cô, một bên chờ mong cô tiết lộ, một bên thầm đoán, chuyện này nhất định có dính đến chữ tình.

Quả nhiên nghe tiếng Bạc Hà êm tai kể: “Hứa Hoài. Là cháu của mợ tôi, trước đây, anh ta thường đi cùng anh họ tôi cho nên tôi với anh là thanh mai trúc mã. Sau lại thi cùng một trường đại học, cùng ở một tỉnh, rồi cứ như vậy mà tới với nhau. Hai bên bố mẹ thậm chí cậu mợ cũng biết, nhưng cũng không phản đối, thấy hai đứa là người cùng tỉnh hai bên gia đình hiểu rõ lại là thanh mai trúc mã nên rất được. Tôi cũng nghĩ vậy nhưng đến năm nhất đại học.”

Bạc Hà nhấp nhấp ly rượu lại tiếp tục nói: “Mẹ tôi đột nhiên khám, bệnh ung thư phổi, bệnh này phát hiện thì thường đã đến giai đoạn cuối, mẹ tôi cũng không ngoại lệ. Bố tôi biết rõ nhưng bằng mọi biện pháp vẫn muốn cứu mẹ, mang mẹ đi Bắc Kinh, lại đi Thượng Hải chữa bệnh, sau khi hết tiền lại muốn bán nhà. Rất nhiều người đều khuyên ông, nhiều người nói như vậy nhưng ông vẫn không nghe, mẹ tôi không chịu đi chữa nhưng bố vẫn không buông tha. Tôi không nghĩ bố sẽ bán nhà ông nội để lại, vì đó là nơi bố mẹ kết hôn, là nơi tôi lớn lên, là nơi của ba người chúng tôi, có rất nhiều kỷ niệm.”

Nói đên đây đôi mắt cô đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào.

“Tôi không muốn bán nhà, nhưng tiền bạc đều đã mượn hết tất cả người thân bạn bè rồi, thật sự không còn cách nào khác tôi bèn đi tìm Hứa Hoài vay tiền, gia cảnh anh ta tốt hơn nhà tôi. Bố biết, ông ngăn tôi lại không cho tôi đi, bố nói với tôi, Hứa Hoài biết tình trạng của nhà ta nếu nó muốn giúp sẽ không đợi con hỏi sẽ chủ động tìm đến. Nhưng nó giả như cái gì cũng không biết con còn đi làm gì.”

“Tôi thừa nhận lời bố nói có đạo lí, chuyện nhà khẳng định mợ có nói với nhà bên đó nhưng một hành động nhỏ anh ta cũng không có. Trong lòng tôi lúc đó quả thực thấy không thoải mái tuy anh ta cùng tôi chưa kết hôn nhưng cũng có nhiều năm tình cảm, cho dù là bạn bè bình thường cũng không nên khoanh tay đứng nhìn như vậy, nhưng anh ta quả thực không có hành động gì, chỉ gọi điện thoại hỏi, nhưng cũng không nói đến chuyện tiền bạc. Anh biết rõ gia cảnh nhà tôi không không tốt, cũng nghe chuyện muốn bán nhà. Nhưng tôi đã thật sự cùng đường đành tìm đến anh ta vay tiền.”

Nghiêm Vị tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó của cô, lại thử hình dung ra tâm trạng cô lúc đó, cảm thấy lòng ân ẩn đau. Kỷ Lan nghe cũng nhíu mày, loại tình cảnh này, anh chưa từng trải qua, nhưng suy nghĩ một chút cũng hiểu được tâm trạng của cô.

“Hứa Hoài không có ở nhà, mẹ anh ta đưa cho tôi năm ngàn tệ như đoán trước tôi sẽ đến nhà bà vay tiền, đem tiền để trong một cái phong bì, để ở ngăn kéo phía dưới ti vi, gặp tôi liền đưa tiền giống như là bố thí, lúc  đó trong lòng tôi rất khó chịu. Nhưng chó cắn áo rách, nhục nhã thì cũng biết phải làm sao? Tôi cần tiền gấp, mặc dù là năm ngàn nhưng cũng hiểu thế nào là một miếng khi đói, trong lòng giống như có dao cắt nhưng vẫn phải cười cười cảm ơn. Mẹ hắn đưa tôi đến cổng lại do do dự dự nói với tôi, Hứa Hoài muốn chia tay với tôi, nhưng ngượng không dám mở miệng, cho nên trốn ra ngoài, bảo bà nói lại với tôi.”

Nghiêm Vị nghe được đến đoạn này, con mẹ nó, trong lòng rất lo lắng. Kỷ Lan cau mày, trong lòng đã muốn mắng Hứa Hoài này thật vẫn là thằng đàn ông sao?

“Lúc ấy tôi trả lại phong bì tiền cho em anh ta rồi quay đầu bước.”

Rốt cuộc Kỷ Lan cũng hiểu được vì sao Bạc Hà không dùng tiền của Hứa Hoài.

Bạc Hà nhìn Nghiêm Vị cười nói: “Các cậu xem bố tôi thật hiểu chuyện, rất nhiều việc hiểu rõ trong lòng. Tôi vẫn là đứa trẻ  không hiểu biết tự mình đến để rước lấy nhục.”

Nghiêm Vị là người thành thật, nghe được trong lòng thấy khó chịu, lại cũng không biết làm sao an ủi cô, liền nâng ly chạm vào ly của cô: “Quên đi, Bạc Hà, chuyện quá khứ đừng để trong lòng, người như vậy chia tay là phải.”

Bạc Hà cười nói: “Tôi không để trong lòng, trăm ngàn chuyện xưa, tôi kể chuyện này chỉ là muốn khuyên cậu. Mười mấy năm thanh mai trúc mã vô tư còn như vậy, huống chi là người bạn gái mới chỉ một tháng của cậu. Tình cảm là thứ vô cùng mỏng manh, không thể chịu qua một trận mưa gió. Cái loại tính cảm sinh tử không thể rời đều là qua mấy chục năm sẽ phai đi, tình yêu quá nhỏ bé, không đáng tin cậy.”

Nghiêm Vị gật đầu cười cười.

Kỷ Lan nhìn không được hỏi: “Hứa Hoài kia sao lại đến tìm cậu, không phải đã sớm chia tay sao?”

“Đúng vậy đại học năm hai đã chia tay, sau khi tốt nghiệp đi Mỹ, năm ngoái anh ta mới về, mở công ty rất giàu có. Không biết sao lại thế này, anh ta lại muốn tìm tôi hợp lại, thật buồn cười, anh ta nghĩ anh ta có thêm vài đồng tiền là có thể làm tôi cảm động, cùng anh ta nối lại, tôi đâu có ngốc, tôi đã dại một lần làm sao có thể không biết rút kinh nghiệm.”

Bạc Hà cười đến độ châm chọc chua sót.

Nghiêm Vị nói: “Chắc là trong lòng thấy không yên, hơn nữa trải chuyện rồi thấy cậu vẫn là tốt nhất. Tình cảm khi còn trẻ vẫn luôn rất sâu sắc.”

“Với tôi mà nói, tình cảm khi còn trẻ chỉ là như thầy bói xem voi, có khi hận không thể quay lại thời gian bỏ đoạn tình cảm đó đi.”

“Hãy quên đi!”

Bạc Hà cười nói: “Ừ, tôi sớm đã quên, nói ra chẳng qua muốn tâm tình cậu tốt lên một chút. Cậu xem chẳng phải tôi đã vượt qua rồi sao, so với tôi, cậu chẳng phải đã gặp được sư phụ rồi, đừng để trong lòng, quay đầu lại tìm trên đời này vẫn còn nhiều người, ai chẳng giống nhau. Bố tôi ở nhà một mình, tôi đi về trước các cậu ăn nhiều một chút.”

Nghiêm Vị gật đầu: “Ừ, cậu về trước, khi nào cần giúp đỡ cứ gọi điện.”

Bạc Hà đáp lại tốt, lại nhìn Kỷ Lan cười cười: “Cậu cố gắng khuyên cậu ấy, tình yêu là thứ gạt người đừng quá tin tưởng.”

Kỷ Lan nghe thấy nét tang thương trong câu nói của cô, tim lạnh đi một nửa, xem ra đường tình của Nghiêm Vị gập gềnh rồi đây.

Hai người đưa Bạc Hà ra đến cửa khách sạn rồi trở lại tiếp tục ăn.

Nghiêm Vị với Bạc Hà cảm thán mấy câu.

Kỷ Lan thở dài lên tiếng: “Người anh em, xong rồi, cậu đừng buồn, coi như qua đi.”

 Hết chương 8

Jumbo said: Vì đó đó, vì đó đó! Tên Hứa Hoài này cũng thiếu nghĩa khí thật!!! Oài ~~! Nhìn như vậy mà tính xấu còn ghê hơn anh Kỷ!

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

10 thoughts on “Chương 8: Trêu chọc”

  1. chẳng biết có chuyện gì nhưng nếu thật thế thì nên Hứa Hoài thật đáng bị ruồng rẫy >”<

  2. Bạn thangsauxanh vì lun comt sau bạn nên có chút bức xúc! Bạn ko thể sửa comt của mình 1 chút được sao! xin lỗi vì đa quá nhiều chuyện!
    Mà mình nghĩ nếu Hứa Hoài đã quay lại chứng tỏ anh ta phát hiện ra mình đã yêu Bạc Hà! Mong cho anh ta yêu nhìu nhìu để khổ nhìu nhìu! Thân

  3. Trong cái xã hội này, có rất nhiều việc mắt thấy, tai nghe cũng chưa chắc đã là sự thật. So với tình yêu, sự thật còn mỏng manh hơn nhiều😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s