Chương 34: Trêu chọc

Chương 34

Trêu chọc - Thị Kim

Bạc cô nương thật không nghĩ tới Kỷ tiên sinh cũng có thể quang minh lỗi lạc như vậy, dõng dạc dùng thành ngữ để biểu lộ ý đồ gây rối, tưởng tức giận đến mức không đứng dậy được mà còn bị anh chọc cho cười, tay nắm lấy một miếng thịt trên ngực anh: “Giao hòa cái đầu anh ấy!”

Kỷ Lan một bên thở ra một luồng khí lạnh, một bên cười anh tuấn: “Khụ, khụ, vậy chúng ta nước chảy thành sông được không?”

Bạc Hà lại phốc cười ra, lại không chịu nói được.

Tâm tình Kỷ Lan nhộn nhạo, nhẹ nhàng ôm lấy cô, giọng nói cũng hơi mềm ra, “Được không?”

“Không tốt.”

“Anh đặc biệt nhớ.”

“Nhớ cái khác đi.”

“Không nghĩ khác, anh nghĩ cùng em…” Kỷ tiên sinh làm một bộ dạng “em biết”.

“Đừng nghĩ.”

“Chỉ không được hy vọng.”

“Đi, vậy anh hy vọng đi.” Bạc cô nương làm bộ anh tùy ý, em mặc kệ thế nào.

“Ừ, anh không muốn hy vọng, chủ yếu là muốn thực hành.”

Bạc cô nương liếc anh một cái, “Từng thực hành rồi sao?”

Kỷ tiên sinh “…”

“Nghe nói thực hành 1 lần là thực hành cả đời.”

“…”

“Còn muốn không?”

“Không muốn.”

Kỷ Lan nản. Đúng lúc này, di động lại không thức thời vang lên. Anh tức giận đứng lên, quàng qua chiếc áo tắm rồi đi nhận điện thoại.

Bạc Hà chợt nghe thấy tiếng anh kêu kinh dị “Hả” một tiếng, sau đó nói vào di động: “Đã về rồi?”

Cúp máy, Kỷ Lan quay mặt lại, kích động nói: “Bố mẹ anh về rồi.”

Bạc Hà sửng sốt, lập tức căng thẳng. “Ở sân bay.”

“Đã về nhà rồi.”

“Hả!”

Bạc Hà cũng cuống quít đứng lên từ trong nước, mặc áo tắm đi vào trong phòng.

Bố mẹ Kỷ Lan nói tết Âm lịch mới về thì cô đã biết từ sớm, nhưng cụ thể là ngày nào thì cô không hỏi mà Kỷ Lan cũng không rõ ràng lắm. Hai người đều không nghĩ đến ngày hôm nay họ sẽ về.

Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham đã nghe được bạn gái Kỷ Lan ở nhà mình từ sớm, do ông nội nói. Ý của bọn họ chính là tập kích bất ngờ.

Kỷ Lan cùng Bạc Hà ăn mặc chỉnh tề, vội vàng lái xe về nhà. Tim Bạc Hà bắt đầu nhảy loạn lên, hoàn toàn là vẻ con dâu xấu gặp bố me chồng. Cô bắt đầu nghĩ phòng ngủ cũng chưa dọn, tất cả trong phòng vệ sinh vẫn ổn chứ. Cô còn đặc biệt hối hận, đáng ra vừa tháo bột xong thì phải về nhà luôn, chưa kết hôn lại còn đến ở nhà người ta, thật sự là không tốt lắm, nếu bố mẹ Kỷ Lan là người bảo thủ, chị sợ đã có vài phần kiêng dè với mình, cho rằng mình không có tự ái.

Trong lòng Kỷ Lan cũng nghĩ, thật là tốt quá, chờ bố mẹ gặp mặt bố Bạc Hà, hai người vừa lòng là có thể bàn chuyện kết hôn được, có thể mỗi ngày ở cùng một chỗ, danh chính ngôn thuận thủy nhũ giao hòa.

Bạc Hà không yên lòng, dụt dè hỏi Kỷ Lan: “Bố mẹ anh có tốt không, họ thích con gái như thế nào?”

Kỷ Lan gãi đầu: “Nói thật, anh cũng không biết họ thích dạng con gái như thế nào, bởi vì anh cũng chưa từng đưa bạn gái về cho hai người họ xem mặt, em là người đầu tiên.”

“Không phải anh đã từng quen với hai người bạn gái sao.”

“Đúng vậy, nhưng lúc ấy bố mẹ anh đều ở nước ngoài, không có cơ hội gặp các cô ấy. Nhưng mà ông nội anh không thích Đỗ Hiểu Kha, cảm thấy cô ấy hơi ầm ỹ. Anh đoán, mắt nhìn của bố anh cùng ông nội cũng không khác nhau lắm, nhưng mà mẹ anh thì khó mà nói được, đây là nữ đồng chí nhìn nữ đồng chí, luôn hà khắc, huống hồ cùng là con dâu lại có quan hệ rất kỳ lạ.”

“Này, Kỷ Lan, anh đừng làm em sợ, bây giờ em rất lo lắng đó, hẳn là ngày hôm qua em nên về nhà rồi, nói như vậy em còn có thể chuẩn bị tốt.”

“Chuẩn bị cái gì, đơn thuần trong sáng như vậy, hẳn là muốn cưới.”

“Nhưng mà lần đầu tiên gặp mặt, em cũng muốn chuẩn bị quà.”

“Không cần chuẩn bị, bọn họ không để ý đâu, chỉ muốn nhìn em một chút thôi.”

Bạc Hà hít sâu một cái: “Vẫn lo lắng, tim đập nhanh lắm.”

Kỷ Lan cười tà, với một bàn tay lại: “Để anh sờ.”

Bạc Hà nào để anh sờ nơi đó, lập tức chặn lại ma trảo của anh.

Hai người về nhà, Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham đang ở sô pha trong phòng khách nói chuyện với ông nội.

Bạc Hà vội vàng cười chào hỏi.

Kỷ Bá Sơn cười gật đầu: “Đến ngồi đi, đừng khách khí.”

Lý Nham mặt mang cười, nhưng ánh mắt giống như là đang kiểm tra, từ chân tóc Bạc Hà xem xuống dưới, một tấc không chừa, không buông tha đến một chi tiết nhỏ không đáng kể. May mắn, diện mạo Bạc Hà dịu dàng, điềm tĩnh, khí chất đoan trang hiền thục, nhìn không ra tật xấu gì, nhưng lúc Bạc Hà cất môt bước, Lý Nham cảm thấy ấn tượng đầu tiên xuống dốc không phanh, cô gái này lại là người què!

Chân Bạc Hà mới bỏ thạch cao, nhưng đi đường vẫn không dám dùng sức, cho nên đi hơi cà nhắc.

Căn bản Lý Nham không biết chuyện Bạc Hà bị gãy xương cho nên ngay lập tức bị một chật nước lạnh hắt cho. Trong lòng bà khó chịu, cố gắng kiềm chế để không phát hỏa lúc này hay là lật mặt. Nhưng mà tươi cười cũng không nhìn được. Con ở trong mắt bà có khuyết điểm? Một tay bà nuôi lớn đương nhiên phải là một người đàn ông hoàn hảo, trong lòng bà thậm chí còn hâm mộ con dâu, có được chuyện tốt như vậy, có thể cưới một người chồng như Kỷ Lan. Bà cảm thấy người có thể tương xứng với Kỷ Lan không phải là Tây Thi thì cũng là Điêu Thuyền, dù thế nào cũng không thể là một người què được.

Lý Nham vừa kìm lửa giận lại nhìn thấy ông nội còn cười tủm tỉm nói chuyện cùng với Bạc Hà, bộ dáng thích mà không được. Một già một trẻ này làm sao vậy, bà thật sự là hối hận, mình nên trở về sớm một chút. Cả ngày đều nghe ông nội với Kỷ Lan kể Bạc Hà tốt như thế nào, bà thấy thật khó để cả lớn cả bé nhà này đều thích, khẳng định là cô nương gặp người người thích, ai biết lại là như vậy.

Kỷ Bá Sơn cũng hơi buồn bực, trong lòng cũng không thoải mái lắm, nhưng mà đàn ông thôi, rốt cuộc cũng cho qua, bỏ ý nghĩ trong lòng đi. Nhìn Bạc Hà tao nhã, nhàn tĩnh liền tự an ủi lòng mình, quên đi, cho dù không tốt cũng là Kỷ Lan thích, chỉ cần là người tốt là được rồi.

Lý Nham thật ra vô tâm phụng bồi, tâm phiền ý loạn nói: “Bố, con cùng Bá Sơn lên lầu tắm rửa rồi ngủ một giấc, đợi lát nữa thím Vu làm xong cơm thì bố bảo Kỷ Lan lên gọi bọn con một tiếng.”

Kỷ lão gia thấy sắc mặt của bà không tốt, còn tưởng bà bị lệch múi giờ vội nói: “Được, đi đi.”

Lên lầu, Lý Nham đóng cửa lại, bắt đầu nổi bão: “Ông nói Kỷ Lan còn trẻ người non dạ, mắt nhìn người thật không tốt. Nhưng bố cũng đã có tuổi rồi mà cũng không nhìn kỹ, sao lại chọn một đứa con gái như vây, vậy mà bố suốt ngày nói con bé tốt lắm, mắt kiểu gì vậy, tôi, tôi kiên quyết không đồng ý.”

Kỷ Bá Sơn giữ lại miệng bà nói: “Nhỏ giọng thôi, đừng để mọi người nghe thấy được.”

“Tôi muốn họ nghe thấy đấy.”

“Này, bà không thể như vậy. Chờ con bé về đã rồi chúng ta hỏi lại Kỷ Lan, đừng khóc lóc om sòm nữa.”

“Lão Kỷ, tôi chỉ có một đứa con trai như vậy, mong ngóng từ tận Mỹ về đây xem mặt con dâu, vậy mà lại là một người què, ông nói xem lòng tôi có thể vui được sao, tôi không phát hỏa ở đấy là đã nể tình nhau lắm rồi.”

“Này, này, tốt rồi, bớt giận, việc này để buổi tối nói sau.”

Hốc mắt Lý Nham đã đỏ, thở phì phì nằm phịch trên giường, hai hàng nước mắt bắt đầu chảy ra thấm xuống gối.

Kỷ Bá Sơn thở dài, “Tôi đi tắm trước, bà nghĩ thoáng đi.”

Lý Nham hét lớn: “Tôi nghĩ không ra.”

Một tiếng sư tử Hà Đông rống lên, Kỷ Lan ở dưới nhà cũng nghe thấy được. Ba người đều sợ run lên một chút.

Ông nội nói: “Kỷ Lan, anh đi xem mẹ anh thế nào rồi? Lúc xuất ngoại cũng là lúc tiền mãn kinh, nay cũng đã nhiều năm rồi, còn chưa hết?”

Kỷ Lan ừ một tiếng liền lên lầu.

Lý Nham vừa thấy con, lập tức ngồi dậy, kéo cánh tay anh đi đến bên giường: “Mắt con nhìn thành như vậy a, chọn ngàn tuyển vạn, cuối cùng lại tìm một người què. Anh muốn tức chết mẹ à.”

“Mẹ nói cái gì vậy, không phải thế, cô ấy bị rạn xương, vừa tháo thạch cao chỉ khập khiễng một chút thôi.”

Lý Nham giật mình: “Thật sự?”

“Đương nhiên là thật, ông nội chưa nói sao?”

“Không.”

“A, con nghĩ ông đã nói với bố mẹ rồi, chắc ông cũng nghĩ con đã nói trước.”

“Hai người.” Lý Nham chỉ vào con, bất đắc dĩ thở dài, sau đó vẫy tay nói: “Tức giận, sợ bóng sợ gió một hồi. Mẹ nghĩ đến suýt định diễn một hồi đại chiến gia đình, mẫu tử trở mặt.”

“Ai u, mẹ, mẹ nên nghỉ ngơi đi. Bây giờ đang tuổi mãn kinh, cũng đủ tuổi tồi, sao tính tình môt chút cũng không thay đổi, vẫn nóng nảy như vậy.”

“Mẹ anh có thể không gấp sao. Tốt lắm, bây giờ không có việc gì nữa, anh xuống đi, con bé trông cũng không tệ lắm, da trắng, con cái sau này cũng rất đẹp.”

“Đương nhiên, mắt nhìn của con rất tốt mà.”

Kỷ Lan dàn xếp xong với Kỷ phu nhân, đi xuống lầu liền kể hiểu lầm này với Kỷ lão gia và Bạc Hà, cả hai người đều nở nụ cười.

Kỷ lão gia nói: “Bảo sao mà sắc mặt mẹ anh lại kém như vậy.”

Bạc Hà cảm thấy bố mẹ Kỷ Lan đã về, mà mình còn ở đây thật không tiện, liền nói: “Kỷ Lan, anh giúp em dọn dẹp một chút, buổi tối em muốn về.”

“Sao em lại muốn về, chân em vẫn chưa khỏi hẳn, đi cầu thang cần nhiều lực.”

“Nhưng bố mẹ anh về rồi, em ở đây cũng không tiện.”

Kỷ ông nội nói: “Phòng tầng 2 còn đủ, đằng sau còn có một phòng khách, con ở đó đi, đây là nhà con, con còn muốn đi đâu? Chờ ngày mai, chúng ta cùng bố con ăn cơm, định chuyện, vừa vặn Tết Âm lịch này bố mẹ Kỷ Lan ở đây, thuận tiện tổ chức hôn lễ luôn.”

Bạc Hà vội vàng nói: “Ông nội, như vậy thì gấp quá.”

“Không gấp, con với Kỷ Lan quen nhau cũng đã hơn nửa năm, tâm đầu ý hợp cũng không cãi cọ, đều lớn cả rồi, ông chờ bế chắt trai từ lâu rồi,” Nói đến đây, lão nhân lại ôm cánh tay cười cười, dựa vào sô pha, “Gia đình 4 thế hện là hạnh phúc của đời người a.”

Kỷ Lan cùng Bạc Hà đều bị lão nhân gia chọc cười.

Bởi vì muốn để Kỷ Bá Sơn với Lý Nham có thể nghỉ ngơi nhiều một chút, tới 9 giờ cả nhà mới ăn cơm. Ăn cơm xong, người một nhà lại ngồi nói chuyện phiếm, thời gian đã khuya, Bạc Hà cũng ngại nói chuyện về nhà, liền ngủ lại ở lầu 2.

Bạc Hà vừa nằm xuống, chợt nghe tiếng cánh cửa mở nhẹ, sau đó một cái bóng đen nhanh chóng tiến vào, lập tức đóng cửa lại.

Bạc Hà biết là Kỷ Lan, liền cười nói: “Sao không nhón bước, đi bằng mũi chân thôi?”

Kỷ Lan cười hắc hắc, làm động tác mãnh hổ xuống núi, bổ nhào lên giường, sau đó nhấc chăn lên, một miếng mè xửng dán lên người Bạc Hà.

Bạc Hà lập tức rơi vào một vòng tay nóng bỏng, siết chặt lên từng nơi dù nên hay không nên siết, Bạc Hà hơi thẹn thùng, “Này, anh làm sao vậy.”

“Muốn kết hôn, hưng phấn, ngủ không được.”

Bạc Hà vừa nghe xong, trong lòng thật ngọt ngào, không tàn nhẫn đuổi anh đi.

Kỷ Lan tận dụng mọi cơ hội, ôm chặt Bạc Hà thành một khối, hận không thể như vậy mãi. Bạc Hà bị anh ôm đến mức không thở được, liền đẩy nhẹ anh, tay chạm vào cơ thể nóng bỏng của anh.

“Sao anh không mặc quần áo.”

“Anh có mặc mà.”

Mặt Bạc Hà nóng lên, có vẻ anh cũng chỉ mặc cái quần đùi.

Kỷ Lan ôm cô một lúc, liền cúi người hôn xuống, dịu dàng liếm lấy môi cô, tay chậm dãi tiến từ lưng lên ngực cô, nắm lấy bầu ngực đẫy đà, nhẹ nhàng vuốt ve, lần đầu tiên Bạc Hà bị người khác vỗ về, trêu chọc như vậy, tim đập thình thịch từng hồi.

Anh không nghĩ cô gầy như vậy mà ngực lại rất đầy đặn, một tay không nắm hết được. Càng không thể nắm hết lại càng muốn nắm toàn bộ, anh dùng chút lực, một bên vuốt ve, một bên dán lên chặt chẽ, giờ phút này áo ngủ của cô lại trở thành một chướng ngại sát phong cảnh, lòng anh như lửa đốt, hận không thể dùng một mồi tâm hỏa đốt trụi cái áo ngủ này đi.

Da thịt trần trụi, hô hấp của anh phả trên mặt, trên cổ Bạc Hà, khiến cô ngứa ngáy, mềm ra, ham muốn hai mươi mấy năm yên lặng bị anh trêu chọc như lửa cháy lan ra đồng cỏ khô…

Hết chương 34

Jumbo said: Tác giả ngắt chương đúng chỗ nhỉ, lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy! Đừng hỏi bạn có H hay ko nữa, bạn chịu thôi.

Chap này là Jumbo edit, Boss lười đến mức đáng sợ rồi, nhất quyết ì ra ko làm. Sao Jumbo lại làm cu li! Boss thật khốn nạn mà!

Advertisements

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

11 thoughts on “Chương 34: Trêu chọc”

      1. Boss có học kỳ 3 ở trường! Học hè í, nên thời gian cũng chẳng có, chỉ có Jumbo thôi!
        Bao giờ bả hứng thì 3 ngày cũng được 7, 8 chương rồi bả nghỉ khoảng 2 tuần. Làm việc thời vụ thôi^^

      2. ah! bức xúc hả!?!?!? Bạn quyết định dừng truyện 1 tuần, không 2 tuần, cho ai chờ H chờ đến gãy cổ luôn.
        Bạn quyết định đọc một mình tự sướng. Ha haha hahahaha

  1. Em nén đau kiên địh.
    Aiza..nhưg em thấy sợ lão Kỷ thật rồi.
    Em thề ngoài đời anh này cực hợp với hìh tượg sở khah lấy lưu manh làm cơ sở.

  2. Em nén đau kiên địh chờ đợi
    Aiza..nhưg em thấy sợ lão Kỷ thật rồi.
    Em thề ngoài đời anh này cực hợp với hìh tượg sở khah lấy lưu manh làm cơ sở.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s