Chương 62: Gả cho Lâm An Thâm

Chương 62

Gả cho Lâm An Thâm

Lúc Giản Lộ tình lại là đã hơn 8 giờ tối. Mở mắt ra liền thấy ánh mắt sáng ngời của Lâm An Thâm: “Anh… không ngủ à?”

“Không, anh muốn nhìn khuôn mặt em lúc ngủ.” Lâm An Thâm hôn lên chóp mũi cô: “Ngủ đủ chưa?”

Giản Lộ gật đầu.

Sau đó Lâm An Thâm liền hôn qua.

Giản Lộ đẩy anh ra.

Lâm An Thâm kiên trì sáp lại, dịu dàng hôn lấy đôi cánh môi.

Anh dịu dàng khiến cô vô lực chống cự, cả người Giản Lộ mềm ra.

Nhưng mà, đợi cho Giản Lộ hạ tay xuỗng, nụ hôn của Lâm An Thâm không hề chỉ còn là nụ hôn, trở nên dồn dập, cuồng nhiệt.

Giản Lộ đành thừa nhận.

Cách lớp quần áo, tay Lâm An Thâm vuốt ve thân thể Giản Lộ, chưa đủ, kéo quần áo của cô lên, tay tham lam đi vào, trực tiếp vây lấy nơi mềm mại của cô.

Cơ thể Giản Lộ co rúm lại, lập tức bắt lấy tay anh: “Không cần… Lâm An Thâm…”

“Không sợ.” Lâm An Thâm nắm lấy tay Giản Lộ, thuận thế kéo áo lên, mở khóa áo con để lộ ra cơ thể cùng đường cong xinh đẹp. Không bị gì cả trở, Lâm An Thâm giống như một con sói đang khát, làm càn nhấp nháp ngọt ngào của Giản Lộ.

Cô gõ vào đầu Lâm An Thâm: “Không cần… này, đây là bệnh viện…”

Môi Lâm An Thâm rời khỏi nơi mềm mại trước ngực, lại trở lại đôi môi nhỏ nhắn đang kháng nghị của cô, cùng cô cuồng nhiệt hôn môi. Đợi cho cô thở dốc không thôi, cái miệng của anh chuyển qua vành tai mẫn cảm, mội bên khẽ cắn, một bên trấn an cô.

“Không có ai vào đâu, tin tưởng anh.”

Nói xong, dọc theo đường cong của cô, hôn xuống những nơi mẫn cảm.

Sự chống cự cuối cùng của cô bị bao phủ trong lời nói của anh. Anh muốn cô tin tưởng như vậy, cô sẽ tin… Anh muốn cô như thế nào, cô sẽ như vậy…

Không biết qua bao lâu, Lâm An Thâm thỏa mãn nhu cầu xong, kiều nữ ở dưới thân đã mệt lả, nằm phịch ở trên giường. Lâm An Thâm sủng nịnh cắn cắn chóp mũi của cô, Giản Lộ trợn mắt chun cái mũi lại.

Cái vẻ kiều mị đáng yêu này lại chọc cho Lâm An Thâm muốn hôn cô nồng nhiệt lần nữa.

Giản Lộ thở gấp không thôi, liên tục xin Lâm An Thâm, bây giờ anh mới có thể buông tha cô. Nhìn khuôn mặt cô ánh lên sắc hồ.g, trên người còn lưu lại nhiều dấu vết của anh, Lâm An Thâm hài lòng lấy khăn ra, cẩn thận lau người cho cô.

Lúc hai người chỉnh trang lại mọi thứ xong thì cũng đã hơn 10 giờ. Mới ra khỏi phòng bệnh liền thấy Lâm bố, Lâm mẹ đang ngồi chờ ở bên ngoài.

Lâm mẹ chào đón: “Dậy rồi?”

Giản Lộ không nghĩ ra Lâm bố Lâm mẹ vấn ngồi chờ: “Dạ… Dậy rồi ạ.”

Lâm mẹ thấy mắt Giản Lộ đỏ, vuốt vuốt cái cằm của cô: “Thủ tục xuất viện đều làm xong rồi. Chúng ta đi thôi, ăn một chút rồi về nhà nghỉ ngơi.”

Mặt Lâm An Thâm không có vẻ gì là đồng ý, Lâm mẹ lập tức nói thêm: “Một ngày rồi Tiểu Lộ còn chưa ăn gì, chắc là đói rồi chứ?”

Giản Lộ cũng hiểu: “Dạ, đói rồi ạ.”

Lập tức Lâm An Thâm không có ý kiến phản đối.

Bốn người đến khách sạn mà Lâm bố Lâm mẹ nghỉ lại để ăn cơm. Khách sạn cách bệnh viện cũng không xa lắm, rất nhanh liền tới nơi. Lâm gia có thường xuyên bao một phòng VIP ở đây, chật lượng phục vụ cũng là cỡ VIP. Gọi cơm, mang đồ ăn, tất cả chỉ tốn có 15 phút. Giản Lộ đang ăn miếng điểm tâm tinh xảo, ăn được một nửa lại nghe thấy Lâm mẹ mở miệng: “Tiểu Lộ, có muốn đi nghỉ ở Hà Lan nữa hay không?”

Nhất thời Giản Lộ không hiểu sao Lâm mẹ lại nhắc tới chuyện này, cô vụng trộm liếc nhìn Lâm An Thâm một cái: “A, cái này…”

“Không có ý.” Lâm An Thâm không nhiều lời từ chối.

Mắt Lâm mẹ lập tức ảm đạm, sau đó liếc mắt với Giản Lộ một cái.

Giản Lộ vẫn không rõ, đành thấp đầu tiếp tục ăn điểm tâm, đồng thời cố gắng hiểu cái liếc mắt thâm tường kia của Lâm mẹ.

Ăn xong hai người về nhà, một đống bừa bộn trong nhà đã được thu dọn sạch sẽ. Giản Lộ bắt đầu buồn ngủ, tắm rửa xong xuôi nói một tiếng với Lâm An Thâm rồi lên giường đi ngủ. Nhưng mà đến khi nằm vào ổ chăn rồi, mắt lại mở lớn, không ngủ được. Đầu không để ý lại tự hỏi ý tứ của Lâm mẹ. Đợi Lâm An Thâm tắm xong lên giường ngủ bên cạnh, cuối cùng Giản Lộ cũng hiểu ra.

Lâm An Thâm nhìn thẳng vào mắt Giản Lộ: “Không phải nói buồn ngủ sao?”

Tay Giản Lộ vuốt ve hai má Lâm An Thâm: “Em đang suy nghĩ.”

“A?” Mắt Lâm An Thâm quan sát vẻ mặt của Giản Lộ, hỏi: “Nghĩ cái gì?”

“Cái kia,” Giản Lộ ôm lấy cổ Lâm An Thâm, vừa làm nũng vừa hy vọng: “Chúng ta đi Hà Lan một thời gian được không?”

Lâm An Thâm nhíu mày: “Mùa này không hợp, bên đó chẳng có gì hay để xem.”

Nghe giọng anh hơi lạnh, Giản Lộ cọ cọ vào gáy anh, làm dịu lại: “Đi đến đó không nhất định để chơi. Chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện.”

Giọng Lâm An Thâm trở nên nghiêm túc: “Làm cái gì?”

Giản Lộ giải thích: “Đi đến những nơi anh đã từng đi qua, nơi anh đọc sách, nơi anh ngẩn người. Còn có đi gặp bác sĩ tâm lý trước kia của anh. Đến từng nơi anh đã đến, được không?”

Lâm An Thâm nắm tay: “Không tốt. Không đi.”

Hai tay Giản Lộ ôm lấy đầu anh, mềm giọng: “Nhiều nhất là đi vài ngày rồi sẽ về.”

Lâm An Thâm thu tay mình lại: “Nói không đi là không đi. Anh không cần đi gặp bác sĩ tâm lý.”

Giản Lộ lại dán lên người anh: “Chỉ gặp một chút mà thôi. Với anh cũng tốt mà.”

Lâm An Thâm quàng tay qua vai Giản Lộ, nói thật với cô: “Giản Lộ, có phải chuyện hôm qua làm em sợ? Xin lỗi, anh cũng không thường xuyên như vậy, tối hôm qua chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Đã lâu rồi anh cũng không bị đau đầu cho nên không cần đến Hà Lan gặp bác sĩ!”

Giản Lộ lập tức thanh minh: “Không, anh không làm em sợ! Anh đau đầu em cũng rất đau lòng. Chồng à, em cũng chỉ hy vọng bệnh anh có thể gặp bác sĩ tốt nhất thôi.”

Lâm An Thâm phản ứng lại: “Anh không bị bệnh!”

“Ý em không phải như vậy –!”

Nắm chặt hai vai Giản Lộ, giọng Lâm An Thâm không tự giác mà cất cao lên: “Giản Lộ, tin anh, anh không có bệnh! Em xem, anh đã có quan hệ bình thường với Lâm gia, nếu em cảm thấy anh còn chưa đủ nhiệt tình, anh còn có thể nhiệt tình hơn! Anh cũng đã chấp nhận các loại xã giao, không tự giam mình ở trong thế giới riêng. Anh cũng giống như những người bình thường, hơn nữa anh tuyệt đối có khả năng chăm sóc em cả đời!”

Giản Lộ nhắm mắt: “Em cũng không nói anh không bình thường, em –” “Vậy đi!” Lâm An Thâm nói chen vào lời Giản Lộ, “Em chỉ cần tin tưởng anh, an tâm ở lại bên người anh là được rồi.”

Giản Lộ cố nói thêm: “Em tin tưởng anh, nhưng mà  — a!”

Giản Lộ chưa nói xong, Lâm An Thâm đã vội vàng hạ gục cô, đè nặng lên thân cô: “Giản Lộ, em tin tưởng anh là có thể. Hơn nữa, chồng em không bình thường, chẳng phải em là vợ càng rõ ràng sao?” Nói xong, dùng chọp mũi khiêu khích cái cổ mẫn cảm của cô.

Cả thể xác lẫn tinh thần của Giản Lộ đều bị cọ ngữa, vội vàng xin tha: “Tốt rồi, tốt rồi, tất cả của anh đều bình thường, thật sự! Lâm tiên sinh, buông tha em đi, em mệt…”

Lâm An Thâm thừa cơ: “Về sau cũng không nhắc lại chuyện đi Hà Lan.”

Giản Lộ ngứa không chịu được, cố nín lại đáp: “Được, em đồng ý với anh! Cái mũi, cái mũi dừng lại đi… Em muốn ngủ…”

Lâm An Thâm nhận được lời hứa hẹn từ cô, bây giờ mới bằng lòng buông tha. Xoay người nằm lại bên cạnh, ôm cô vào trong lòng: “Ngủ ngon.”

Giản Lộ gật gật, tìm một tư thế thải mái nhất, nói ngủ ngon rồi nằm gọn trong lòng Lâm An Thâm chìm vào giấc ngủ.

Quả thật, đúng như lời Lâm An Thâm nói, anh thật bình thường. Cuộc sống tiếp theo của hai người cũng thật bình thường. Lâm An Thâm vẫn tiếc tục chăm sóc cho Giản Lộ tốt có thừa, dịu dàng như nước, chiếu cố từ chút một, tỉ mỉ từng li từng tí.

Cũng quả thật, chồng không bình thường, vợ là người rõ nhất.

Đại Ngưu được phục chức, vẫn đến Trọng Mộc làm quan hệ như trước. Mỗi lần Đại Ngưu tới cửa báo cáo, sắc mặt Lâm An Thâm vẫn không đổi, có thể nói chuyện bình thường với Đại Ngưu. Nhưng mà, Giản Lộ lại không nói chuyện với Đại Ngưu nữa.

Lâm An Thâm quan tâm đầy đủ, ngoại trừ việc ăn uống hằng ngày còn bao gồm cả việc đi lại nữa. Lúc đi làm, chỉ cần làm việc với các cán bộ cao cấp của anh, trước đó vài ngày, cô còn có thể  bình thường đến các phòng ban, nhưng sau đó Lâm An Thâm lại yêu cầu cô dùng điện thoại thay vì đi bộ. Hơn nữa còn chú ý tới từng cuộc điện thoại của cô, mỗi lần đều cố ý mà vô tình ở bên cạnh lắng nghe.

Từ thứ Hai tới thứ Năm đều cùng đi làm tốt, nhưng đến ngày nghỉ Lâm An Thâm lại phải tăng ca, Giản Lộ sẽ bị kiểm tra gắt gao. Rõ ràng là di động 4 ngày mới phải sạc pin một lần, bây giờ thì ngày nào cũng phải sạc. Mỗi lần đi họp lớp hay linh tinh, bạn học có thể thấy thân anh tả hữu của Lâm An Thâm. Có khi Lâm An Thâm không sắp xếp được thời gian, cũng rất kiên trì đưa Giản Lộ tới nơi, sau đó lại về công ty làm việc. Đợi cho họp lớp xong, Lâm An Thâm lại đúng giờ chờ một bên, đón cô về nhà.

Các bạn của Giản Lộ, kết hôn hay chưa kết hôn đều rất hâm mộ Giản Lộ có thể có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn như vậy.

Hạnh phúc, mỹ mãn.

Giản Lộ mỉm cười, nhận tất cả những ánh mắt hâm mộ đó của mọi người.

Đúng vậy, chịu đựng một chút, cô cùng anh đều có hạnh phúc mỹ mãn.

Lâm An Thâm nói: Từ chức đi.

Hết chương 62

Jumbo said: Tình cảm của Lâm An Thâm bây giờ như gánh nặng cho Giản Lộ vậy, anh không biết tự không chế khát vọng của mình! Cứ như vậy chỉ khổ cho tất cả mà thôi! Không biết kết cục thế nào đây!

2 hôm nay ăn chay, wordpress ko vào được! Bây giờ mới pos truyện được!

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

10 thoughts on “Chương 62: Gả cho Lâm An Thâm”

  1. thank jumbo, quả thật đọc mấy chương gần đây thấy nặng nề thật, hóng chương tiếp theo. hị hị

  2. phải đó, đây là một gánh nặng tình cảm, một gánh nặng tâm lý, ta quá phục GL luôn, hic hic

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s