Chương 73: Gả cho Lâm An Thâm

Chương 73

Gả cho Lâm An Thâm

Giản Lộ xoay người lại ôm Lâm An Thâm, mắt không chuyển nhìn anh: “Anh đồng ý với em rồi, anh nói được phải làm được!”

Ngực Lâm An Thâm giống như bị ép cả ngàn cân thép. Nhưng sắc mặt anh vẫn không đổi mà trả lời: “Được.” Đến lúc này, Lâm An Thâm rốt cuộc hiểu được lời hứa gió bay là như thế nào.

Hứa hẹn có thể rất nghiêm túc, nhưng đổi ý cũng rất dễ dàng.

Cùng Lâm An Thâm nhìn nhau thật lâu, lâu đến mức Giản Lộ không thể tìm được nửa điểm gì trên mặt anh. Nhưng mà cô vẫn không thể giải thích được nội tâm đang bất an không yên.

Giản Lộ chậm rãi vuốt khuôn mặt Lâm An Thâm, đầu ngón tay run run: “Lâm An Thâm, em muốn.”

Ôm lấy cô, Giản Lộ run lên, anh biết. “Được.”

Tình ý nồng nàn, cả căn phòng mờ đi.

Một giây kích tình, Giản Lộ giữ lại tay muốn lấy áo mưa của Lâm An Thâm. “…không cần dùng…”

Người Lâm An Thâm cứng đờ, cuối cùng dời khỏi tay Giản Lộ.

Giản Lộ ôm chặt lấy Lâm An Thâm, giữ lấy cơ thể đang cứng đờ của anh. Rõ ràng khoảng trống đã được lấp đầy rồi, sao trong lòng không vui… Đến tột cùng là vì sao…

Ngoài cửa sổ, chỉ có ánh trăng thấy được bầu trời đêm buồn bã.

Bình minh. Giản Lộ tình lại thấy ánh mắt sâu không đáy của Lâm An Thâm. “Em dậy rồi?”

“Ừ, tỉnh rồi.”

“Bây giờ là mấy giờ?”

“9 giờ 5.”

“A. Sao anh không đi làm?”

“Buổi chiều đi, anh muốn ở nhà với em nhiều một chút.”

Giản Lộ nhắm mắt lại, không biết làm thế nào để làm dịu đi cảm giác bất an trong lòng. Loại cảm xúc này ở trong lòng cô, thật là khó chịu.

Rời giường, rửa mặt xong, ăn bữa sáng Lâm An Thâm chuẩn bị. Vừa ăn vừa nghe Lâm An Thâm dặn dò, trong khoảng thời gian anh không có ở nhà, bữa sáng phải chú ý như thế nào. Một cốc sữa, hai quả trứng ốp lết, lúc mua sữa với bánh mì phải để ý hạn sử dụng. Nếu cho muối thì chỉ cho non nửa muối theo ý là có thể, buổi sáng không nên ăn mặn.

Giản Lộ im lặng ăn bữa sáng, không nói chen vào.

Ăn xong, Giản Lộ bị điệu đến thư phòng. Lâm An Thâm lấy ra từ trong ngăn kéo một tập giấy chuyển nhượng tài sản cho Giản Lộ ký. Giản Lộ giật mình.

“Ký… ký làm gì?”

Lâm An Thâm vuốt vuốt đầu cô, giống như trấn an một con thú nhỏ, cười thật dịu dàng: “Căng thẳng cái gì? Đây là những thứ mà phu nhân Lâm gia đều phải ký. Các trưởng bối nhà anh có dạy lại, phàm là đàn ông nhà họ Lâm, sau khi thành gia phải cùng vợ chia sẻ cho nhau, cả hỷ nộ ái ố, còn có cả tài sản. Nếu làm trái thì phải bỏ hết quyền kế thừa Lâm gia.”

Mặt Giản Lộ ngây ra: “Sao em chưa từng nghe nói đến…”

Lâm An Thâm nhéo cái mũi của cô: “Không phải bây giờ đã nghe nói đến rồi sao? Tốt rồi, ký tên, ở chỗ này này.” Lâm An Thâm chỉ vào chỗ ký tên.

Giản Lộ lo lắng, lại xem lại một lần nội dung văn bản, toàn tiếng Anh, cô cố hết sức nhưng vẫn phát hiện vẫn có chỗ không ổn: “Vì sao chỗ này lại nói nhà này là của em? Vậy anh ở đâu? Còn có 20% cổ phần của Trọng Mộc? Em nhớ rõ cổ phần của anh ở Trọng Mộc cũng chỉ có 20% thôi mà.”

Lâm An Thâm đặt bút vào trong tay cô, giải thích: “Tài sản của anh trên danh nghĩ không chỉ có ở đây mà ở nơi khác cũng có. Căn nhà này đứng tên em, anh đứng tên một cái khác. Còn có một người trong ban giám đốc di dân đến Thụy Sĩ, ông ấy muốn để lại cổ phần của ông ấy, cho nên anh nhận phần cổ phần đó. Mấy ngày hôm trước đã xong rồi, cùng ông ấy ký hợp đồng xong thì số cổ phần của Trọng Mộc trong tay anh đương nhiên tăng lên. 20% này chỉ làm một phần mà thôi.”

Lời của anh rất trôi chảy, Giản Lộ không phản bác được ở chỗ nào. Cô nắm chặt bút, lại chậm chạp không ký được.

Lâm An Thâm cũng không gấp, kiên nhẫn hỏi: “Làm sao vậy?”

Giản Lộ nói ra nghi ngờ ở trong lòng: “Em cảm thấy… rất lạ… Anh cũng trở nên lạ lắm… Em hơi bất an.”

Lâm An Thâm bật cười: “Em nói xem, sao lại lạ?”

“Không biết….” Giản Lộ cúi đầu nói.

Anh trêu lại cô: “Em yên tâm đi. Nếu anh thật sự lạ, hẳn cũng quái đến mức người gác chuông thôi?”

Giản Lộ trừng mắt lên nhìn anh. Trong lòng cô rất bất an, khó chịu mà anh còn có tâm tình làm trò.

Lâm An Thâm dơ tay đầu hàng: “Tốt rồi, tốt rồi, anh không nói. Nhưng mà mỗi phu nhân Lâm gia đều phải ký, bà nội anh cũng từng ký, mẹ anh cũng từng ký. Nếu em vẫn lo lắng, có thể gọi điện sang Mỹ hỏi mẹ anh.”

Giản Lộ cảm thấy đây là cách tốt nhất, vừa rồi cô còn định lén gọi điện thoại cho bà để xem có thật là phải ký những văn bản như vậy hay không. Cô cầm lấy điện thoại, nhưng mà không lập tức gọi.

“Làm sao vậy?” Lâm An Thâm khó hiểu.

“Anh ra ngoài đi, để em một mình trong này gọi điện thôi.” Giản Lộ sai Lâm An Thâm ra khỏi thư phòng.

Anh bật cười: “Anh đứng ở trong này có làm nhiễu sóng điện thoại sao?”

“Không phải. Em sợ anh ở trong này làm trò!” Nói xong, Giản Lộ chỉ tay thẳng ra cửa phòng.

Anh cũng không còn cách nào: “Được, anh đi ra ngoài.” Miệng còn không quên lẩm bẩm, “Muốn làm trò thì ra ngoài như lời em cũng có thể làm mà…”

Giản Lộ trừng với cái bóng của anh, trong lòng kiên định hơn. Sau đó cô gọi điện thoại cho Lâm mẹ.

Rất nhanh, Lâm mẹ bắt máy: “Tiểu Lộ?”

Giản Lộ nói quanh co, không biết mở miệng như thế nào: “Mẹ… Con chào mẹ… Uhm, com muốn hỏi việc này.”

Lâm mẹ nghe Giản Lộ ngập ngừng, vội hỏi: “Không phải Lâm An Thâm có việc gì chứ?”

Mấy ngày nay Lâm An Thâm cũng hơi lạ… nhưng Giản Lộ lo lắng là tự mình đa nghi… Anh vừa rồi còn cười cô, không giống người có chuyện lắm… Nhưng mà đống văn bản kia…. “Mẹ, có phải có mấy tập tài liệu… Lâm phu nhân nào cũng phải ký?”

Lâm mẹ khựng lại, tự hỏi Giản Lộ có vấn đề gì, rồi sau đó trả lời: “Ừ, có loại tài liệu này.”

Giản Lộ lại nói: “Giấy tờ chuyển nhượng?”

Lâm mẹ đáp: “Ừ, đúng vậy.”

Giản Lộ do dự, vậy tại sao phải chờ bây giờ mới ký?

Lâm mẹ kêu lên một tiếng: “Giản Lộ.”

Cô trả lời: “Dạ.”

“Ký nó đi. Đừng thắc mắc nữa, thằng bé Lâm An Thâm kia chỉ sợ con không muốn làm Lâm phu nhân mà thôi.”

Lâm mẹ nhẹ nhàng nói một câu đủ phá tan những suy nghĩ trước đó của Giản Lộ. Vì thế cô cầm bút, đưa vài nét, ký tên mình lên.

Lâm An Thâm xuất phát đến thành phố G.

Ngày hôm sau anh đi rồi, Giản Lộ cảm nhận được sự trống rỗng. Giường rộng quá, nhà cũng rộng, người quá ít. Không có anh, ngay cả không khí cũng loãng.

Lâm An Thâm cũng có gọi điện thoại về, nhưng mà đều vào ban đêm. Bởi vậy dần dần, Giản Lộ có thói quen hy vọng mặt trời vừa lên thì cũng là buổi tối. Có đôi khi ban ngày nhịn không được, cô chủ động gọi cho Lâm An Thâm. Cũng vài lần phát hiện mình làm phiền công việc của anh. Cô biết, đối với điện thoại của cô, Lâm An Thâm mặc kệ là chuyện gì cũng phải nhận điện thoại trước. Cho nên sau này, ban ngày Giản Lộ chịu đựng nhớ nhung chống chọi lại cuộc sống vất vả một tháng.

Nhưng mà đến tháng thứ hai, công việc của Lâm An Thâm có vẻ càng nhiều hơn. Số lần bọn họ nói chuyện giảm bớt. Có đôi khi cách ngày, có lúc lại là hai ngày. Nghiêm trọng nhất là một lần cách đến năm ngày. Anh không gọi điện vào buổi tối, Giản Lộ thử gọi cho anh không phải là máy thông báo bận thì cũng là Lâm An Thâm tiếp, nhưng chỉ có thể hạ giọng nói với cô vài câu. Giản Lộ nghe được tiếng anh đang họp ở phía bên kia, thậm chí nghe được giọng tổng giám đốc Lí dùng microphone nói. Giản Lộ tự nhiên sẽ không gọi cho Lâm An Thâm, chuyện cô có thể làm chỉ là chờ điện thoại của anh.

Giản Lộ cảm thấy những việc hằng ngày khác càng ngày càng khó. Cô thường xuyên không muốn ăn, nhưng mà không dám không ăn. Giản Lộ sợ khi Lâm An Thâm về, phát hiện cô gầy đi một chút, khẳng định sẽ mắng cô nhiều. Hơn nữa, quan trọng nhất là cô không thể nhìn bộ dáng Lâm An Thâm đau lòng được.

Nhưng mà Giản Lộ rất nhanh biết, cho dù sau này Giản Lộ không ăn được, có gầy thành cây mía thì Lâm An Thâm cũng sẽ không mắng cô, sẽ không bắt cô ăn thêm.

Có ăn nhiều, sẽ không… đau lòng nữa…

Bởi vì, anh biến mất.

Tháng thứ 3, Giản Lộ đợi hai ngày cũng không thấy Lâm An Thâm trở về, buổi tối anh cũng không gọi điện báo. Trong lòng thật hoảng. Đến ngày thứ ba, ban ngày không dám làm phiền anh, vất vả đợi đến buổi tối, cô gọi điện cho Lâm An Thâm. Nhưng mà một cuộc điện thoại, không phải không có người bắt máy, không phải máy bận, không phải không có tín hiệu.

Trong điện thoại vang lên một đoạn băng ghi âm tự động.

Thậm chí không phải người bên kia tắt máy.

Mà là… người kia không muốn nhận.

Lâm An Thâm nói: Tiền là thứ đáng tin cậy thứ hai

Hết chương 73

Jumbo said:Tại sao?! Tại sao ~~~ Jumbo đã cố lắm rồi, mà sao chẳng có hứng edit vậy, muốn làm quách cho xong đi mà TT__TT
Còn gần 20 ngàn chữ mà chật vật ko xong!

Mà hôm nay đọc lại Vampire Knight, thấy Lâm An Thâm với Kaname sao giống nhau vậy, cái gì cũng giữ im ỉm cho bản thân rồi tự mình làm tất! ~*~

Published by

jumbojumbo

I wil stop loving you, when an apple fruit grows on a mango tree, on the 30th day of February ^^

16 thoughts on “Chương 73: Gả cho Lâm An Thâm”

  1. Trời, cuối tuần, chiều chủ nhật, trời mưa,mò vào nhà Jum như thường lệ lại đọc thấy chap này….Haizzz, thiệt, hợp tâm trạng trời mưa wá mà, cơ mà bạn cũng k thích cái kiểu tâm trạng này, tdưg mắt rưg rưg nữa chớ

    Thiệt tình, mún wa lẹ thiệt lẹ lun, cgiác vừa hận vừa xót LAT sắp bức bạn chết rồi >”<

  2. đang hấp dẫn mà hết rồi, ôi cảm ơn bạn nhiều, lâm an thâm đúng là dạng người khó đoán, hắn nghĩ gì nếu không muốn ai biết thì có lẽ cũng không biết được, hy vọng tình yêu vô tận của giản lộ sẽ kéo hắn về từ cái thế giới cô lập kia

  3. Trời thì mưa ra rả, ngồi gặm chương này mà long buồn thiu. Hic anh ko nói một lời tự nhiên bỏ đi làm ng đọc còn khó chịu huống chi người trong cuộc là Giản Lộ!

    1. Rốt cuộc là trời ở đâu mưa vậy?
      Bạn đã là người thứ 2 kêu trời mưa rồi, tò mò quá đi!
      Nhà bạn nắng thu vàng rực nên mới chọn cái hình rainy day cho hoài niệm chút thôi!

      1. Sài Gòn đấy Jum, Sài Gòn mưa cứ rỉ rả từ sáng rồi đến xế trưa thì rả tích cho đến tối! Rất hợp với cái hình Jum đấy ;))
        9day Jum nhé😀

      2. O__O Mưa thế thì thối hết đất hết cát chứ?!
        Thời tiết Bắc Nam khác nhau một trời một vực luôn! Ngoài Hà Nội này tiết trời đang vào thu, trời đẹp lắm, nắng vàng, trời hanh hanh, man mát, thích cực ^^
        Rain có ngày tốt lành và ko mưa nữa nhé🙂

  4. Hihi, bạn thích trời mưa [với đk bạn k fải đi học :D] Trog Nam thời tiết nó đỏng đảnh như con gái vậy ah Jum, cái tiết hanh hanh mà bạn nghiện cũg có mà ít lắm, bạn thì lại nghiện nên bạn thèm mùa thu miền Bắc lắm :”)

    Chợt nhớ hnay 17 rồi ý, nhớ k lầm Jum bảo 20 hoàn truyện, nhắm kịp k đấy Jum? ;)) Tình hình này bạn thấy có ng sắp fải bung lụa chạy tóe khói rùi ;))

    1. đang chạy té khói thật đây này! Hy vọng là xong đụng hẹn! Vừa ngồi làm một lèo, đang nghỉ, gõ bàn phím mỏi nhừ cả tay, T__T
      7 chương kia thì cũng bình thường tầm 2 ngàn chữ thôi, nhưng mà chương cuối tận 7 ngàn rưỡi lận! Có khi phải mang lap đến trường mà mần mất!

      1. uh, đúng là ko mùa nào sướng bằng thu miền Bắc thật! Thỉnh thoảng còn có bão về mà đổ cây đổ cối nữa^^
        Mùa hè HN thì nóng thôi rồi, mùa xuân thì mưa phùn bẩn lắm, đông rét nhưng cũng khá thích.
        Nhớ một câu trong phim Forrest Gump nói về thời tiết ở miền Nam Vn: Vào một ngày trời bắt đầu đổ mưa, và cứ tiếp tục mưa như vậy trong 6 tháng,~*trời đổ mưa dầm 6 tháng*~ rồi một ngày trời lại tạnh ~~~ *chết cười*

      2. hihi, tội Jum ghê chưa! Ráng lên Jum, bạn sẽ ủg hộ Jum bằg tinh thần xuyên lục tỉnh ;)) *ôm ôm*

        Bạn là bạn nghiện thu Hà Nội nhất, sau là tới đông…Mà Hè ngoài đấy chả nóg bằg trog Nam đâu nhé! Năm nay hè nóg tới mức bạn cảm mạo và đau họg liên miên can tội uống đá và tắm nhiều ý :”)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s